Gắn bó: Khoa học mới về sự gắn bó giữa những người trưởng thành và làm thế nào nó giúp bạn tìm thấy - và giữ được - tình yêu (Chương 12.1)

gan-bo-khoa-hoc-moi-ve-su-gan-bo-giua-nhung-nguoi-truong-thanh-va-lam-the-nao-no-giup-ban-tim-thay-va-giu-duoc-tinh-yeu-chuong-12-1

Giải quyết vấn đề: Năm Nguyên tắc an toàn để giải quyết xung đột  

Chương 12

Giải quyết vấn đề: Năm Nguyên tắc an toàn để giải quyết xung đột  

LIỆU ĐẤU KHẨU CÓ THỂ LÀM CHÚNG TA HẠNH PHÚC HƠN CHĂNG?

Một quan niệm sai lầm lớn về xung đột trong các mối quan hệ lãng mạn là những người có mối quan hệ tốt đẹp thường rất ít khi tranh cãi. Có một kỳ vọng rằng, nếu  hợp tính nhau, bạn và người bạn đời sẽ có cùng quan điểm trong những vấn đề quan trọng nhất và hiếm khi cự cãi, nếu có. Đôi lúc những cuộc tranh cãi thậm chí còn bị xem là “bằng chứng ” cho thấy hai người không hợp nhau hoặc mối quan hệ đang  đi lệch hướng. Lý thuyết gắn bó cho chúng ta thấy rằng những giả định ấy là vô căn cứ; mọi cặp đôi—kể cả những cặp an toàn—đều có phần trách nhiệm như nhau trong cuộc xung đột. Thứ phân biệt giữa các cặp đôi và ảnh hưởng đến mức độ thỏa mãn của họ trong các mối quan hệ của họ không phải ở chỗ họ bất đồng nhiều ra sao, mà là họ bất đồng quan điểm như thế nào và họ bất đồng về chuyện gì. Các nhà nghiên cứu về gắn bó biết rằng xung đột có thể là một cơ hội để các cặp đôi xích lại gần nhau hơn và làm mối gắn kết của họ sâu đậm hơn. 

Có hai loại xung đột chính—loại bánh mì-và-bơ và loại xung đột chủ yếu về-sự thân mật. Trong chương 8, chúng ta đã chứng kiến chuyện gì xảy ra khi những người có nhu cầu thân mật hoàn toàn trái ngược nhau lại chung sống với nhau và mặc cho những ý định tốt đẹp nhất của họ, đấu tranh để tìm điểm chung. Chúng ta thấy sự xung đột trong những nhu cầu đó có thể đổ tràn sang những lĩnh vực khác của cuộc sống như thế nào và thường một bên phải chịu nhượng bộ hết tất cả. Những cuộc xung đột bánh mì-và-bơ là điển hình của những cuộc vật lộn không liên quan đến sự thân mật.

NHỮNG CUỘC XUNG ĐỘT BÁNH MÌ-VÀ-BƠ 

Đúng như cái tên của nó, những cuộc xung đột bánh mì-và-bơ là những tranh chấp chắc chắn sẽ nảy sinh khi những người có tính cách và sở thích khác nhau cùng chia sẻ cuộc sống thường ngày—xem kênh truyền hình nào, nên để nhiệt độ điều hòa bao nhiêu, gọi món ăn Ấn Độ hay món Tàu. Những bất đồng như vậy thực sự tốt vì chúng buộc bạn chung sống với người khác và học cách thỏa hiệp. Một trong những hình phạt tàn khốc nhất mà một người có thể phải chịu đựng là bị biệt giam; chúng ta là những sinh vật xã hội và sống tốt nhất trong quan hệ với người khác. Dù đôi lúc sự linh hoạt trong tư duy và hành động có nghĩa là bước ra ngoài vùng thoải mái của chúng ta, nó giúp cho đầu óc ta trẻ trung và năng động, thậm chí cho phép các tế bào não bộ tái tạo.

Nhưng những ý tưởng có vẻ thú vị hay ho —phải tính đến nhu cầu và sở thích của người khác, ngay cả khi chúng trái ngược với bạn—không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Điều thú vị là những người thuộc kiểu gắn bó an toàn về bản năng biết cách làm điều này. Họ có thể hạ nhiệt trong một cuộc tranh cãi và làm một cuộc xung đột bớt leo thang. Nếu bạn từng thấy mình quá bất ngờ và lấy làm lạ trong một cuộc bất đồng ý kiến bởi sự chân thành quan tâm của đối phương đến những mối bận tâm của bạn và sẵn sàng xem xét chúng, bạn có lẽ là đang bất đồng quan điểm với một người an toàn.  

Quả thật, khi chúng ta xem xét kỹ hơn, chúng ta có thể nhận thấy đằng sau hành vi mang tính bản năng của người an toàn có một phương pháp. Vấn đề không nằm ở những khả năng mầu nhiệm của họ mà đúng hơn là ở những kỹ năng hữu ích của họ. Chúng tôi không chỉ nhận diện được năm hành động cụ thể mà những người thuộc kiểu gắn bó an toàn sử dụng để  phân tán và giải quyết xung đột, mà chúng tôi còn tin rằng bạn có thể học được chúng. Lý thuyết gắn bó ở người trưởng thành đã được chứng minh theo thời gian và một lần nữa khi nói đến kiểu gắn bó, chúng ta dễ uốn nắn. Và không bao giờ là quá trễ để học được các kỹ năng mới trong mối quan hệ.

NHỮNG NGUYÊN TẮC AN TOÀN ĐỂ GIẢI QUYẾT XUNG ĐỘT 

Chúng ta hãy xem xét kỹ hơn về năm nguyên tắc mà người an toàn sử dụng khi họ bất đồng quan điểm với người bạn đời.

Năm nguyên tắc an toàn để giải quyết xung đột  

  1. Thể hiện sự quan tâm cơ bản đối với hạnh phúc của người khác. 
  2. Duy trì tập trung vào vấn đề trước mắt. 
  3. Tránh vơ đũa cả nắm cuộc xung đột. 
  4. Sẵn sàng tham gia. 
  5. Giao tiếp hiệu quả về những nhu cầu và cảm xúc.

 

  1. Thể hiện sự quan tâm cơ bản đối với hạnh phúc của người khác: Một căn nhà ở Berkshires

Frank yêu cuộc sống thiên nhiên và ngôi nhà nghỉ hè ở Berkshires mà anh được thừa kế từ cha mẹ. Sandy ghét nó. Cô phát khiếp với những phiền toái của việc thu dọn đồ và tháo dỡ đồ và tình trạng kẹt xe họ luôn gặp phải khi lái xe đường dài. Theo cô, toàn bộ trải nghiệm này chẳng đáng bõ công. Họ phải trải qua vài trận khẩu chiến cay đắng trước khi họ nhận ra mỗi bên đều ôm khư khư cái mong muốn của mình và phớt lờ mong muốn của đối phương kết cuộc đều làm cả hai bất hạnh. Họ tìm thấy một hệ thống có hiệu quả mặc cho những khác biệt cố hữu của họ trong cách họ mong muốn dành thời gian rảnh rỗi của mình. Ngày nay, khi Sandy cảm thấy cuộc sống thị thành trở nên quá ngột ngạt đối với Frank, cô chấp nhận hy sinh vì lợi ích của Frank và họ làm một chuyến phiêu lưu vào rừng. Tương tự thế, khi Frank thấy Sandy đang cảm thấy đuối với việc di chuyển, họ ở lại thành phố —đôi lúc trong một khoảng thời gian dài. Vào những lúc đó, anh ấy đảm bảo lên kế hoạch cho các hoạt động ngoài trời để giữ cân bằng. Đó không phải là một hệ thống hoàn hảo, và đôi khi một trong hai người sẽ bực bội và phàn nàn, nhưng họ có thể thu xếp được, mỗi bên cố gắng hết sức để thích nghi với nhau. 

Cả Frank và Sandy đều hiểu tiền đề cơ bản của một mối quan hệ tốt đẹp—đó là hạnh phúc của người kia cũng quan trọng như hạnh phúc của bạn. Phớt lờ nhu cầu của người bạn đời của bạn sẽ có ảnh hưởng trực tiếp lên cảm xúc của bạn, mức độ thỏa mãn và thậm chí sức khỏe thể chất của bạn. Chúng ta thường xem xung đột như một trò chơi có tổng bằng không: theo ý anh hoặc theo ý tôi. Nhưng thuyết gắn bó cho chúng ta thấy hạnh phúc của chúng ta thực sự phụ thuộc vào người bạn đời của ta và ngược lại. Cả hai liên quan chặt chẽ với nhau. Bất chấp những mong muốn khác nhau của họ, Frank và Sandy có sự đồng điệu mang lại sự thỏa mãn cho cả hai vì biết rằng người kia cũng quan tâm tới nhu cầu của họ. Từ quan điểm của thuyết gắn bó, đây là một trải nghiệm rất thỏa đáng.

  1. Duy trì tập trung vào vấn đề trước mắt: Nơi ở bừa bộn của George 

“Vào một trong những lần hẹn hò đầu tiên của chúng tôi,” Kelly nhớ lại, “George và tôi ghé qua căn hộ của anh ấy, nhưng anh không mời tôi vào nhà chơi. Anh nói rằng căn hộ đang tu sửa và anh cảm thấy không thoải mái khi để tôi nhìn thấy tình trạng của nó. Là một người đa nghi, lý do của anh ta không thuyết phục được tôi. Tôi nhảy đến kết luận, tưởng tượng ra hình ảnh của một chiếc bàn chải đánh răng nữa trong phòng tắm và chiếc quần lót của người phụ nữ khác đang năm trên giường anh ta. Anh nhận thấy tâm trạng của tôi thay đổi và hỏi tôi có điều gì vậy. Tôi nói với anh rằng rõ ràng anh đang có điều gì đó muốn che giấu, và cuộc hẹn của chúng tôi kết thúc một cách khó chịu. 

“Tuy nhiên, tối hôm sau George mời tôi qua nhà. Anh để tôi vào, và khi tôi đang đi lên cầu thang, anh mở cửa và nói ‘Chào mừng, chào mừng, chào mừng!’ Nơi này thực sự là hơi lộn xộn, nhưng cả hai chúng tôi đều cười xòa cho qua và mọi cảm xúc tiêu cực đều biến mất.” 

George có thể đưa tình huống thay đổi theo hướng tích cực vì anh thuộc kiểu gắn bó an toàn. Dù những phản ứng của anh ấy trông thật tự nhiên, nếu chúng ta xem xét kỹ hơn một chút, chúng ta có thể thấy chúng không đến một cách tự nhiên với tất cả mọi người. George vẫn rất tập trung vào vấn đề trước mắt. Trong khi đó Kelly, người mang kiểu gắn bó lo lắng, đổi chủ đề, đưa ra những lời buộc tội cá nhân, George có thể nhìn thấu hành vi phản kháng của cô và xác định được điều gì thực sự đang làm cô phiền lòng. Hành vi của anh khá phù hợp với các kết quả nghiên cứu. Garry Creasey, người đứng đầu phòng thực nghiệm về gắn bó tại đại học bang Illinois, người có mối quan tâm đặc biệt đối với việc quản lý xung đột từ quan điểm gắn bó, cùng với Matthew Hesson-McInnis, cũng thuộc khoa tâm lý học tại đại học bang Illinois, phát hiện thấy những người an toàn có thể hiểu được quan điểm của người yêu tốt hơn và duy trì sự tập trung vào vấn đề. Bằng việc đáp lại nỗi sợ của Kelly, và xử lý chúng nhanh chóng và hiệu quả, George ngăn chặn những xung đột khác. Khả năng xây dựng mối kết nối an toàn của anh ấy mang lại lợi ích cho cả hại: Kelly học được rằng cô có một người yêu cảm thấy chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của cô, và George khám phá ra con người thật của anh được chấp nhận, clutter and all. Khi có sự sẵn sàng giải quyết một vấn đề cụ thể, mọi người cảm thấy họ đang được lắng nghe và nó mang cả hai xích lại gần nhau hơn. 

Nhưng người an toàn không phải lúc nào cũng có thể xử lý những cuộc tranh cãi theo lối nhã nhặn như vậy. Họ cũng có thể nóng nảy, mất bình tĩnh và không chú ý tới những nhu cầu của nửa kia của họ.

  1. Tránh vơ đũa cả nắm cuộc xung đột: Chuyến đi mua sắm

Dù cả Terry và Alex, đều đang ở giữa tuổi ngũ tuần, đều thuộc kiểu gắn bó an toàn, họ  rơi vào thói quen đấu khẩu liên miên suốt hơn ba mươi năm. Terry sẽ nhờ Alex đến siêu thị với một danh sách mua sắm rất chi tiết—cà chua nghiền, bánh mì nguyên cám và một gói mì ống Barilla. Vài giờ sau Alex sẽ quay lại với những sản phẩm tương tự nhưng không đúng chính xác như những sản phẩm trong danh sách. Anh ấy sẽ mua một sản phẩm mì ống của thương hiệu khác và xốt cà chua thay vì cà chua nghiền. Terry nổi nóng, cho rằng các sản phẩm này không thể dùng được, và đùng đùng tuyên bố rằng cô sẽ phải đích thân đến cửa hàng mua đồ. Alex đáp lại bằng sự tức giận, chộp lấy tờ danh sách, và giận dữ ra khỏi nhà. Anh trở về với những sản phẩm đúng như ý cô, nhưng cả ngày hôm đó bị hủy hoại bởi trận cãi vã của họ. 

Mặc dù Terry and Alex quan tâm sâu sắc đến nhau, nhưng họ thực sự chưa từng   xem xét về thói quen gây gổ của họ. Nếu họ có, họ sẽ nhận thấy giá trị của việc tìm ra một giải pháp khác. Alex là một người đãng trí hay quên; dường như anh không có khả năng chú ý đến tiểu tiết, vậy thì tại sao lại khiến cả hai khổ sở bởi một thách thức mà anh không thể đáp ứng?

Nhưng với Terry những tiểu tiết đó lại quan trọng—cô không thể bỏ qua chúng ngay cả khi cô đã cố làm. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Terry nên tự mình gánh hết mọi trách nhiệm. Một giải pháp sáng tạo là cần thiết. Terry có thể gọi cho Alex ở siêu thị để đảm bảo anh ấy bỏ đúng sản phẩm vào giỏ, cô có thể đặt hàng trực tuyến và nhờ anh đến lấy, hoặc cô có thể tự mình đi mua còn anh thì ở nhà làm công việc lặt vặt. Họ cần tìm ra một con đường ít kháng cự và chấp nhận thế đi. 

Một điều đáng chú ý. Mặc cho chuyện phiền phức của họ, họ vẫn cố gắng tránh xa một số cạm bẫy có tính tàn phá. Trên hết là, họ không để cho xung đột tràn sang những lĩnh vực khác hoặc vượt khỏi tầm kiểm soát. Họ tránh đưa ra những lời chê bai hay những câu vơ đũa cả nắm gây tổn thương nhau. Họ giới hạn cuộc tranh cãi trong vấn đề trước mắt và không thổi phồng quá mức mọi thứ. Mặc dù Terry giận dữ dọa sẽ tự mình đi đến cửa hàng—và đôi lúc cô ấy làm thật —nhưng cô không mở rộng nó thành “Tôi chán anh lắm rồi” hoặc “Anh thì biết gì chứ? Anh tự lo bữa tối đi, tôi đi đây!”

  1. Sẵn sàng tham gia

Trong cả ba cuộc xung đột trên, dù được giải quyết êm thấm hay bùng nổ, đối tác an toàn vẫn luôn “hiện diện” về mặt thể lý và cảm xúc. George theo bản năng có thể kiềm chế được sự công kích cá nhân của Kelly và, chịu trách nhiệm cho những cảm xúc tổn thương của cô ấy, đưa tình huống thay đổi theo hướng tích cực trong khi vẫn  tham gia (vào vấn đề). Nếu như anh thuộc kiểu tránh né hay thậm chí lo lắng, anh có thể đáp lại trước cách đối xử lặng thinh của Kelly bằng cách rút lui và tạo thêm khoảng cách và gây hấn. 

Frank và Sandy cũng có thể nhất quyết không chịu thay đổi quan điểm của mỗi bên. Sandy có thể nói, “Anh thì biết gì chứ? Anh cứ làm điều anh muốn, còn tôi thì sẽ dành những ngày cuối tuần của mình ở thành phố!” và từ chối thảo luận thêm. Frank cũng có thể làm điều tương tự. Bị nhốt trong bế tắc, họ có lẽ sẽ dành nhiều ngày cuối tuần không hạnh phúc vì nhớ nhau. Chỉ khi nào cả hai sẵn sàng ngồi lại và giải quyết vấn đề thì khi đó họ mới tìm được một giải pháp mà cả hai có thể cùng chung sống với nhau và trong quá trình này học cách hòa hợp hơn với nhu cầu của nhau.

  1. Truyền đạt hiệu quả về nhu cầu và cảm xúc: Thăm em gái

Vì công việc của Tom rất bận rộn, Rebecca hiếm khi thấy anh ấy trong suốt cả tuần, và cô thường cảm thấy rất cô đơn. Vào các ngày thứ Bảy, cô thường đến thăm em gái mình, người sống gần đó. Tom thường không đi cùng cô; anh thích ở nhà và nằm dài trên trường kỷ. Nói chung thì điều này ổn với cô ấy, nhưng thứ Bảy lần này, sau một tuần dài làm việc, khi Tom vắng mặt nhiều hơn bình thường, cô khăng khăng muốn anh đi cùng. Tom, kiệt sức sau tuần làm việc của anh ấy, kiên quyết không muốn đi. Rebecca không chấp nhận câu trả lời “không” và gây sức ép. Anh phản ứng lại bằng cách không nói năng gì. Cuối cùng cô mắng anh là kẻ ích kỷ, còn anh thì ngồi xem TV không mở lời, và rốt cuộc cô phải đi một mình. 

Rebecca hành xử theo cách rất điển hình ở người thuộc kiểu gắn bó lo lắng. Vì chồng cô làm việc nhiều hơn mọi khi trong suốt tuần đã kích hoạt hệ thống gắn bó của cô, cô cảm thấy cần kết nối lại. Điều mà cô cần nhất là cảm giác Tom sẵn sàng về tình cảm với cô —rằng anh quan tâm và muốn ở bên cô. Tuy nhiên, thay vì nói thẳng và giải thích điều gì đang làm cô muộn phiền, cô lại sử dụng hành vi phản kháng—buộc tội anh là người ích kỷ và khăng khăng đòi anh cùng đi thăm em gái. Tom hoang mang khi thấy Rebecca tự nhiên cư xử vô lý—sau cùng, họ đã thống nhất   rằng anh không cần phải đi thăm em gái của cô. 

Phản ứng của Tom có thể sẽ khác biệt ra sao nếu Rebecca chỉ nói rằng, “Em biết là anh ghét đến nhà em gái em, nhưng chuyện đó lại rất quan trọng đối với em nếu anh có thể đi cùng em lần này. Em hầu như không gặp được anh suốt cả tuần rồi và em không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để hai đứa được bên nhau nữa.” 

Bảy tỏ một cách hiệu quả nhu cầu tình cảm của bạn thậm chí còn tốt hơn là chuyện người khác đọc được suy nghĩ của bạn một cách mầu nhiệm. Nó có nghĩa là bạn là một tác nhân tích cực có thể được lắng nghe, và nó mở ra cơ hội cho một cuộc đối thoại giàu cảm xúc hơn. Ngay cả nếu Tom vẫn chọn không đi cùng Rebecca, nếu anh ấy hiểu được cảm nhận của cô, thì anh ấy có thể tìm ra cách khác để làm cô yên lòng: “Nếu em thật sự muốn anh thì thì anh sẽ sẵn sàng. Nhưng anh cũng muốn được nghỉ ngơi. Chúng ta có thể đi với nhau tối nay được không—chỉ có hai ta thôi? Điều đó có khiến bạn vui hơn không? Dù sao đi nữa thì em cũng đâu muốn anh đến nhà em gái em, phải không?” 

Ngăn chặn xung đột—Sinh học Gắn bó 101

Khi nói đến xung đột, nó không phải lúc nào cũng là về người nào đã gây ra chuyện gì với người nào, hay làm sao để thỏa hiệp, hay thậm chí làm sao để bộc bạch bản thân hiệu quả hơn. Đôi khi, hiểu được sinh học cơ bản của sự gắn bó giúp bạn ngăn ngừa xung đột trước khi nó xảy ra. Oxytocin, một loại hormone và neuropeptide đã được nhắc đến rất nhiều trên báo chí trong những năm gần đây, đóng vai trò chính trong các quá trình gắn bó và phục vụ cho một số mục đích: Nó làm phụ nữ chuyển dạ, tăng cường sự gắn kết và đóng vai trò là một hormone gắn kết xã hội bằng cách tăng cường niềm tin và hợp tác. Chúng ta nhận được một liều oxytocin trong não bộ chúng ta khi đạt cực khoái và khi chúng ta âu yếm vuốt ve—đó là lý do tại sao nó còn được gọi là “hocmon âu yếm”.   

Oxytocin có liên quan ra sao đến chuyện giảm xung đột? Đôi khi chúng ta ít dành thời gian chất lượng bên nửa kia của mình—đặc biệt khi những yêu cầu khác đối với chúng ta đang rất bức thiết. Tuy nhiên, các phát hiện về khoa học thần kinh cho thấy chúng ta nên thay đổi những ưu tiên của mình. Bằng việc từ chối thân mật với nửa kia của mình, chúng ta cũng bỏ lỡ liều oxytocin của mình—khiến chúng ta ít dễ thương với thế giới xung quanh chúng ta và dễ bị tổn thương trước xung đột.

Lần tới khi bạn quyết định bỏ qua buổi sáng Chủ nhật ôm ấp nhau trên giường để có thể bắt kịp công việc—hãy nghĩ lại đi. Hành động nhỏ này có thể đủ để mối quan hệ của bạn miễn dịch trước xung đột trong vài ngày tới.

TẠI SAO NHỮNG NGƯỜI BẤT AN KHÔNG TIẾP CẬN XUNG ĐỘT MỘT CÁCH TRỰC TIẾP  

Một số khía cạnh trong lối tư duy của người lo lắng và né tránh khiến họ khó áp dụng các nguyên tắc giải quyết xung đột an toàn.

Đối với người lo lắng, xung đột có thể kích hoạt những mối quan tâm rất cơ bản về sự nhạy cảm của nửa kia với nhu cầu của họ và về sự từ chối hoặc bỏ rơi. Khi tranh cãi nổ ra, họ trải nghiệm nhiều suy nghĩ tiêu cực và phản ứng lại bằng cách dùng hành vi phản kháng, nhằm thu hút sự chú ý của nửa kia. Họ có thể đưa ra những lời buộc tội đanh thép, khóc lóc hoặc làm thinh không nói chuyện với nửa kia. Sợ rằng nửa kia có thể vô tâm với nhu cầu của họ, họ cảm thấy cần phải gây ấn tượng/để lại dấu ấn để được lắng nghe. Phản ứng của họ, dù hơi quá và kích tính, thường không mang lại hiệu quả.

Những người thuộc kiểu gắn bó né tránh cũng bị đe dọa bởi khả năng người bạn đời của họ sẽ không thực sự ở bên họ khi họ cần đến. Tuy nhiên, để đối phó với những niềm tin này, họ thực hiện lối tiếp cận ngược lại—họ đè nén nhu cầu về sự thân mật của họ bằng cách dập tắt cảm xúc và áp dụng một chiến lược độc lập mang tính phòng thủ. Cuộc xung đột càng mang tính chỉ trích cá nhân, thôi thúc tách bản thân họ ra khỏi tình huống   ngày càng mạnh mẽ hơn. Để làm điều này, họ sử dụng các chiến lược vô hiệu hóa--chẳng hạn như bắt bẻ, xét nét nửa kia--để cảm thấy ít gần gũi hơn với anh/cô ấy.

Một nghiên cứu khác của Gary Creasey, cùng với hai sinh viên tốt nghiệp vào thời điểm đó, Kathy Kershaw và Ada Boston, đã phát hiện ra rằng, cả người né tránh và người lo lắng đều sử dụng những chiến thuật tích cực để giải quyết-xung đột ít hơn, 

bộc lộ sự gây hấn, và có xu hướng rút lui và leo thang xung đột hơn người an toàn. Có lẽ những điểm tương đồng trong thái độ của họ đối với xung đột —đó là, niềm tin cơ bản của họ về sự không sẵn sàng (về mặt tình cảm) của nửa kia và sự khó khăn để bày tỏ một cách hiệu quả về những nhu cầu của họ—lý giải cho phát hiện này.

VẤN ĐỀ CON CÁI CỦA PAUL VÀ JACKIE

Dù Jackie và Paul đang hẹn hò nhau được hơn một năm nay và dành hầu hết các buổi tối ở bên nhau, Paul có ba đứa con mà Jackie chưa từng gặp. Gia đình và bạn bè cô đều lo về tình trạng này và tự hỏi mối quan hệ đang đi về đâu. 

Jackie tìm cách giải quyết vấn đề này, nhưng Paul cảm thấy bây giờ chưa phải lúc—duy trì sự ổn định trong cuộc sống của các con anh là điều quan trọng nhất đối với anh. Cuối tuần nào cũng thế, khi Paul ở bên lũ trẻ, anh ấy đều không tiếp xúc với Jackie, cô cảm thấy nếu cô khơi lại chủ đề này, cô có thể đẩy mối quan hệ này vào bước đường cùng. Ngay cả trong những dịp thích hợp—khi Paul nói với cô rằng anh yêu cô nhiều biết bao và đề cập đến chuyện mua một ngôi nhà chung—Jackie vẫn lặng thinh về chuyện lũ trẻ và không đáp lại lời yêu của anh ta. Cô cảm thấy nếu Paul thật lòng muốn họ trở nên thân thiết, anh sẽ để cô hoàn toàn bước vào cuộc đời của anh, của lũ trẻ và tất cả.

Khi bố mẹ của Jackie đến thăm và ăn tối, Paul cứ luôn mồm nói về lũ trẻ của anh ấy và chúng ngoan ngoan dễ thương làm sao. Sau khi dùng món tráng miệng, cha của Jackie mời Paul đi bách bộ một lát. Ông bảo với anh ta rằng lũ trẻ của anh thật tuyệt vời và ông hy vọng rằng Jackie sẽ sớm được gặp mặt chúng, vì ông và vợ thực sự thích Paul và muốn nhìn thấy mối quan hệ này tiến triển. Paul trấn an ông rằng anh ta rất nghiêm túc về mối quan hệ. Nhưng không ai trong hai người cho Jackie biết về cuộc nói chuyện của họ. 

Tuần kế tiếp, Jackie chẳng hiểu tại sao Paul câm như hến và chỉ trả lời những câu hỏi của cô ấy bằng “Có,” “Không,” hoặc “Anh không biết.” Cuối cùng, cô ấy phải hỏi thẳng anh ta có điều gì không ổn. Anh đáp lại bằng một tràng đả kích, than phiền rằng cha cô chỉ trích anh ta vì nói về lũ trẻ, và nhắc cô rằng anh ta đã nhiều lần bày tỏ tình cảm với cô mà cô không hề đáp lạ. Cô nói rằng thật khó để mở lòng khi anh loại cô ra khỏi một phần lớn của cuộc đời anh như vậy. Thay vì tham gia vào cuộc thảo luận, anh ta đứng dậy, thu dọn đồ đạc của mình và rời đi, nói rằng anh ta muốn “được yên thân”. Sau vài tuần, anh ta quay trở lại, nhưng họ vẫn tránh đề cập đến vấn đề này và mọi việc lại đâu vào đó. 

Điển hình của những người có kiểu gắn bó không an toàn, cả Jackie và Paul gần như đều phá vỡ mọi quy tắc an toàn để giải quyết xung đột. Cả hai đều không truyền đạt hiệu quả về nhu cầu của họ và đều tránh nói thẳng về vấn đề trước mắt—giới thiệu Jackie với lũ trẻ của Paul—nhưng mỗi người lại có một lý do khác nhau. Paul rất kiên quyết về chuyện này—anh ta không muốn lũ trẻ của mình gặp một người nào đó trừ phi đó là mối quan hệ rất nghiêm túc—và Jackie thì chẳng bao giờ đáp lại lời yêu thương của anh ta. Thậm chí anh ta còn chẳng thèm hỏi Jackie liệu cô có thấy buồn không khi cứ cuối tuần họ lại xa nhau. Dù anh ta nói yêu cô, điều này vẫn không translate into thinking rằng anh ta nên tính đến cảm xúc của cô t khi nói đến lũ trẻ của anh ấy (một thái độ né tránh đặc trưng). Anh ta cũng cho rằng nếu cô không thường xuyên đề cập đến chuyện muốn gặp gỡ lũ trẻ của anh ấy thì cô cũng chẳng quan tâm lắm đến việc đó. 

Ngược lại, Jackie, không nói gì về chuyện gặp các con của anh ta vì cô lo sợ rằng bằng việc đưa ra những lời đề nghị này, cô có thể đặt mối quan hệ vào tình trạng nguy hiểm. Cô sợ rằng Paul có thể quyết định xem cô là “không còn giá trị.” 

Paul cũng tránh những nguyên tắc an toàn khi anh chọn không kể cho Jackie biết về cuộc trao đổi của anh với cha cô ấy.Tệ hơn nữa, khi họ cuối cùng cũng nói chuyện về vấn đề, thay vì tham gia vào chủ đề, Paul hoàn toàn thu mình. Paul đè nén cơn giận quá lâu cho tới khi Jackie hỏi anh ta có điều gì không ổn, anh ta đã mất hết kiên nhẫn và chỉ biết công kích cô. Jackie, cũng là người có kiểu gắn bó không an toàn, chẳng thể nào cứu vãn tình hình; thay vì tìm cách xoa dịu anh ấy và làm mọi việc lắng xuống, cô lại tìm cách phản công. Là người lo lắng, cô lý giải về lời nói của Paul như một sự từ chối và phản ứng một cách phòng vệ. Thật không may, cả hai đều không nhìn vượt qua nỗi tổn thương của bản thân để hiểu rõ bức tranh lớn hơn hoặc điều gì đang diễn ra với người kia. 

Như một nguyên tắc ngón tay cái, những chủ đề nhạy cảm—như gặp gỡ lũ trẻ, con của nửa kia —luôn cần được đưa ra bàn luận. Giả định rằng chúng quan trọng, ngay cả khi chúng không được nêu lên. Bạn có thể không hẳn đạt được một giải pháp ngay lập tức, nhưng ít ra thì bạn cũng cởi mở lắng nghe đối phương , và cả hai bạn sẽ không chôn giấu những cảm xúc bị tổn thương mà đôi lúc sẽ bùng phát không thể kiểm soát được trong tương lai. Và tất nhiên, vấn đề có nhiều cơ may sẽ được xử lý nếu nó được thảo luận thay vì bị lờ đi.

 

Đọc tiếp chương 12.2 ở đây

menu
menu