Sách Karma of love (Luận về tình yêu) - Cách gieo hạt giống tình yêu để có được mối quan hệ như ý

sach-karma-of-love-luan-ve-tinh-yeu-cach-gieo-hat-giong-tinh-yeu-de-co-duoc-moi-quan-he-nhu-y

Bạn có thể có bất kỳ người bạn đời nào mà bạn muốn, bất kỳ mối quan hệ nào mà bạn muốn, nếu bạn học được cách gieo trồng đúng hạt giống nghiệp ấy.

Ad giới thiệu với các bạn một cuốn sách tiếp cận tình yêu theo Nguyên tắc Năng đoạn kim cương, gieo hạt giống tình yêu để có được mối quan hệ, người bạn đời theo ước muốn. Trong cuốn sách này, Michael Roach trả lời 100 câu hỏi của độc giả về các vấn đề trong tình yêu như Tìm bạn đời ở đâu, làm sao để anh ấy chỉ ngắm mình bạn thôi và không ngắm những cô gái khác, làm sao để vợ mình cởi mở hơn vè tình dục...bạn cần gieo hạt giống nghiệp gì để chồng phụ bạn làm việc nhà...

Ở đây ad chỉ chọn đăng lại ba câu hỏi, nếu bạn thấy hay thì hãy tìm đọc cuốn sách này nhé. Cuối bài là video buổi nói chuyện của tác giả về phương pháp gieo hạt giống tình yêu.

Câu hỏi 1

Lần đầu tiên tôi có bạn gái là vào năm lớp 6. Kể từ đó, tôi đã trải qua rất nhiều mối quan hệ - chắc phải đến hàng chục và gần như tất cả đều không có kết thúc tốt đẹp mặc dù khi moi bắt đầu, tôi đã hy vọng rất nhiều, tôi đã nghĩ rằng người này sẽ khác. Tôi đã thử mọi lời khuyên, đọc tất cả các loại sách, nhưng chẳng cái nào có tác dụng cả. Vậy nên với câu hỏi đầu tiên này, ông có thể nói ngắn gọn lý do vì sao cái Phương pháp luận về tình yêu này lại có tác dụng trong khi những cái khác lại thất bại không?

Tôi biết bạn đã thử tất cả mọi thứ, hoặc ít nhất là đã thử rất nhiều thứ để tìm được một mối quan hệ tốt đẹp. Những thứ mà bạn không thử thì bạn cũng đã nhìn người khác thử và thấy chúng không đem lại kết quả gì. Thế thì tôi nghĩ là chúng ta có thể đồng ý với nhau rằng, nếu phương pháp Luận về tình yêu có tác dụng thì chứng tỏ nó là một cái rất khác so với bất cứ thứ gì bạn từng biết đến trước đây. Và đúng là nó như vậy thật.

Trước hết, Luận về tình yêu là một phương pháp có hiệu quả và hiệu quả của nó phát huy trong mọi nơi mọi lúc. Bạn thấy đấy, gần như mọi việc chúng ta làm trong đời, chúng ta đều làm với suy nghĩ rằng nó có thể có tác dụng hoặc không. Ngay cả việc uống thuốc đau đầu cũng vậy. Chúng ta nuốt viên thuốc rồi ngồi xuống và hy vọng nó có tác dụng. Nó có thể có mà cũng có thể không. Thật buồn là tất cả chúng ta đều đã quen với việc mọi thứ chỉ có tác dụng tạm thời: không ai nghĩ đến việc đi ra nhà thuốc, trả lại cho họ lọ thuốc rỗng và đòi lại một nửa tiền vì một nửa số thuốc không có tác dụng. Chúng ta trở nên quen với thất bại; chúng ta biết điều đó sẽ đến vào một lúc nào đó, và tận sâu bên trong, chúng ta tin rằng đó là điều tất nhiên - một thực tế mà chúng ta không thể thay đổi.

Mặc dù vậy, Luận lúc nào cũng sẽ có hiệu quả nếu bạn thật sự am hiểu cách vận dụng nó. Để có được mức độ am hiểu đó, bạn sẽ phải nỗ lực nghiêm túc. Bạn sẽ không thu được gì từ quyển sách này nếu bạn chưa sẵn sàng đón nhận các ý tưởng mới, chưa sẵn sàng suy nghĩ về chúng và hành động theo chúng. Lần đầu tiên trong cuộc đời, bạn sẽ được học về nguồn gốc thực sự của thế giới xung quanh bạn. Khi đó, bạn sẽ sử dụng những điều mình đã học để tạo nên mối quan hệ mà bạn luôn mơ ước.

Ngay bây giờ, chúng ta hãy đi vào ý tưởng mới, cơ bản nhất mà bạn cần biết: tính "không".

Tôi giơ một cái bút lên và hỏi bạn, "Cái gì đây?"

"Cái bút," bạn trả lời rất nhanh.

"Vậy nếu bây giờ có một con chó con đi vào phòng và tôi khua cái này trước mũi nó, nó sẽ làm gì?"

"Tôi cũng chịu, chắc là nó sẽ nhai cái bút."

"Thế thì con chó coi cái bút là gì?"

"Chúng ta có thể cho rằng nó coi cái bút là đồ chơi."

Đây chính là bước đầu tiên trong việc am hiểu về tính "không." Bây giờ, chúng ta hãy đi xa hơn một chút!

"Được rồi, vậy ai đúng - con chó hay con người? Thứ này là bút hay là đồ chơi?"

"Tôi nghĩ là cả hai: với tôi, nó là bút; còn với con chó, nó là đồ chơi,"

"Hay lắm! Động vật cũng có quyền mà. Như vậy cả hai đều đúng. Thứ này vừa là bút vừa là đồ chơi, tuỳ và người quan sát. Giờ đến câu hỏi khác. Nếu tôi đặt thứ này lên cái bàn ở đây, và cả anh cùng con chó đều ra khỏi phòng, thì lúc này, nó là gì - cái bút hay đồ chơi!"

"Ừm, nếu tôi và con chó đều không ở đây để coi nó là cái này hay cái kia thì tôi nghĩ, chúng ta sẽ phải nói rằng nó không là cả hai - lúc này, nó không là cái bút mà cũng chẳng là đồ chơi. Nhưng nó sẽ có khả năng trở thành cả hai thứ đó, tuỳ vào việc con chó hay con người bước vào phòng."

Rồi, bây giờ bạn đã hiểu rồi đó; bạn đã hiểu được ý tưởng rất khó là tính "không." Đây là ý tưởng cực kỳ cần thiết trong việc tạo ra người bạn đời hoàn hảo. Hãy thử xem ý nghĩa của "không" ở đây là gì nhé. Ở đây, "không" không có nghĩa là mọi thứ đều màu đen, không có gì là không có gì, hay chẳng có là gì quan trọng.

Cái thứ đặt trên bàn sau khi cả người và chó cùng rời khỏi phòng chính là "không". Bởi vì nó trống không - giống như cái màn hình trắng xoá xuất hiện trước khi chiếu phim vậy. Tất cả mọi thứ xung quanh chúng ta, và tất cả mọi người trong đời chúng ta, đều như vậy: không, trống không, không là gì cả. Khi nghĩ về cô bạn gái cuối cùng của mình, bạn có thể cảm thấy buồn, nhưng với nhiều người khác, họ nghĩ là họ cũng khá được đấy. Họ cũng giống như cái bút kia thôi: vấn đề chỉ là bạn nhìn cái gì - và ai đang nhìn.

"Giờ một tay bạn cầm bút, giơ nó trước mặt, và lấy tay kia chỉ cho tôi xem cái bút đến từ phía của nó hay phía của bạn. Đưa tay từ phía bút đến phía mắt nếu bạn nghĩ cái bút đến từ phía của nó và từ mắt đến bút nếu bạn nghĩ nó đến từ phía bạn."

Hầu như ai cũng sẽ vẫy tay theo hướng từ mình đến cái bút: "Nó đến từ tôi, nó phải đến từ tôi chứ. Còn đồ chơi thì đến từ con chó."

"Đúng vậy. Nếu cái bút đến từ phía của nó thì khi đó, con chó sẽ phải coi nó là cái bút...thậm chí có khi vồ lấy nó rồi viết một bài thơ cũng nên - một bài thơ dành cho người bạn gái của nó chẳng hạn, 'Em có cái đuôi thật đẹp!"

Vậy ở đây, chúng ta đã hiểu: cái bút đến từ phía chúng ta. Bản thân nó chẳng phải là cái bút cũng chẳng phải là đồ chơi; nó trống không, nó không là gì cả. Và khi mình nhìn thấy một cái bút thì chắc chắn nó phải đến từ tâm trí mình.

Nếu thế, có phải chúng ta chỉ cần nhắm mắt lại và ước là cái bút sẽ biến thành một chiếc nhẫn kim cương to đùng không? Thử ngay đi xem thế nào - bạn biết là nó sẽ chẳng có tác dụng gì mà. Một người bạn trai mới tuyệt vời có thể đến từ tâm trí của bạn, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn chỉ cần nhắm mắt và ước thôi là anh ấy sẽ xuất hiện. Chúng ta có thể ham muốn, ước mơ, cầu nguyện bao nhiêu tuỳ thích, nhưng làm thế chẳng bao giờ trở thành hiện thực được - tất cả những người cô đơn trên thế giới này đều mong ước rằng mình có ai đó, nhưng việc ước thôi không thể khiến người đó xuất hiện.

Vậy tại sao chúng ta nhìn thấy một cái bút? Nó xuất hiện từ tâm trí của chúng ta như thế nào?

Trong tâm trí chúng ta có các hạt giống, gọi là hạt giống nghiệp. Chúng nằm sâu trong tiềm thức của chúng ta, sâu trong tâm trí của chúng ta, đến thời điểm thích hợp, chúng nứt ra, giống như hạt giống cây vậy. Tôi giơ một cái thanh màu đen trước mặt bạn và trong một phần triệu giây , một hạt giống nghiệp trong tâm trí bạn sẽ vỡ ra rồi một hình ảnh rõ ràng về cái bút sẽ xuất hiện. Cái hình ảnh nhỏ bé về cái bút này nhảy ra đứng giữa bạn và cái thanh màu đen kia trong một phần ngàn giây - nhanh đến mức bạn không hề biết là nó đang diễn ra - và thế là bạn nhìn thấy một cái bút.

Và đó là một cái bút thật. Những hình ảnh trong tâm trí có năng lực tốt đến vậy cơ mà. Bạn có thể cầm nó lên và viết.

Bạn có nhận ra chuyện này đang dẫn đến đâu không? Nếu bạn là một người phụ nữ đang tìm kiếm một người bạn đời và có một người đàn ông đẹp trai đang bước vào cửa quán cà phê Starbucks, rồi sau đó hướng về phía bàn của bạn thì anh ta cũng giống y như cái bút đấy. Anh ta đến từ một hạt giống trong tâm trí bạn. A! Giờ thì tất cả những gì chúng ta cần phải biết chỉ là cách gieo hạt giống đó nữa mà thôi.

Tóm lại, chúng ta chỉ có thể gieo hạt giống với một người khác. Dù cho chúng ta muốn gì đi nữa thì chúng ta cũng phải cần biết rằng một ai đó khác sẽ nhận được nó trước. Khi chúng ta giúp người khác có được điều họ muốn thì việc này sẽ gieo một hạt giống vào tâm trí chúng ta để sau này chúng ta cũng sẽ nhận được cùng thứ đó, khi hạt giống chín và vỡ ra.

Điều này hàm ý là bạn có thể gieo người bạn đời tương lai của mình, hoặc thay đổi bất cứ thứ gì bạn muốn về người bạn đời mà bạn đang có - vì tất cả đều xuất phát từ bạn. Bạn chỉ cần biết cách làm điều đó thôi: Để trở thành một nông dân tốt, bạn cần học cách gieo hạt và chăm sóc đúng. Sau đó thì bạn sẽ có mọi thứ.

Vậy câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên của bạn, câu hỏi quan trọng nhất, là Đúng, bạn có thể có bất kỳ người bạn đời nào mà bạn muốn, bất kỳ mối quan hệ nào mà bạn muốn, nếu bạn học được cách gieo trồng đúng hạt giống nghiệp ấy. Và đó chính là nội dung của 100 câu hỏi mà bạn tìm thấy trong cuốn sách này. Mỗi lần chúng tôi trả lời câu hỏi của một ai đó là một lần bạn được học thêm một điều về kỹ thuật gieo trồng nghiệp. Vì vậy, điều tôi muốn bạn làm trước tiên là ngồi xuống rồi sau đó đọc toàn bộ cuốn sách từ đầu đến cuối - kể cả những phần nói về những vấn đề mà hiện tại bạn chưa gặp phải.

Câu hỏi 17

Vợ tôi đã mất hứng thú với tình dục nhưng tôi thì không! Tôi phải tạo nghiệp gì để khiến mối quan hệ của chúng tôi trở lại đầy đam mê và nồng nhiệt như thuở ban đầu?

Cách đây 2500 năm, đức Phật đã giảng rất nhiều điều. Những lời giảng đầy trí tuệ của ngài được ghi chép trong ít nhất là 84000 bộ kinh đồ sộ. Lượng mực được dùng nhiều đến mức có lẽ phải cần đến một con voi thần, có kích thước bằng chiếc xe tải 18 bánh ngày nay, mới có thể chở được.

Bộ kinh nào cũng dày đến hàng nghìn trang và mỗi bộ lại dành để giải quyết một ý nghĩ tiêu cực trong 84.000 ý nghĩ tiêu cực khác nhau tồn tại sâu bên trong bộ não của một người bình thường.

Lẽ tất nhiên, đức Phật nhận ra rằng phần lớn chúng ta đều sẽ bận rộn với việc chiều theo tất cả các ý nghĩ tiêu cực đó đến mức chúng ta có thể sẽ chẳng bao giờ có đủ khoảng trống bên trong trí óc để trông chừng toàn bộ 84.000 ý nghĩ tiêu cực. Vì vậy ngài đã thu hẹp lại một chút cho chúng ta và tạo ra một Danh sách mười điều - rất giống với "Mười điều răn" của Cơ đốc giáo và Do Thái giáo.

Bất kỳ ý nghĩ tiêu cực nào lọt được vào trong Danh sách mười điều này thì đều là những ý nghĩ tiêu cực mà phần lớn tất cả chúng ta đang có, vào mọi ngày - nếu không muốn nói là mọi giờ hay mọi phút.

Một trong những ý nghĩ xấu xa nhất thuộc Danh sách mười điều là con người chúng ta có một thói quen kỳ lạ, đó là luôn cảm thấy vui khi có một điều tồi tệ nào đó xảy đến với người khác. Hãy xem chúng ta thích thú như thế nào khi thấy các ngôi sao điện ảnh hay các chính trị gia gặp rắc rối. Chẳng phải chúng ta thường dừng lại xem khi thấy một vụ tai nạn o to nghiêm trọng sao?

Đây chính là một trong những hạt giống mà bạn có thể gieo để thấy vợ bạn trở lại thân mật với bạn như xưa. Bản chất vấn đề ở đây là bạn đang bị từ chối một điều mà bạn rất muốn; và như vậy có nghĩa là trong tâm trí bạn sẽ có những hạt giống đang chín do bạn mong muốn người khác cũng gặp chuyện tương tự.

Lúc này, bạn có thể bói rằng bạn không có những suy nghĩ tiêu cực đó đối với người khác - rằng thực ra bạn không hề quan tâm đến việc người khác có gặp bất hạnh hay không. Mặc dù vậy, nếu bạn đang bị từ chối hạnh phúc thì chắc chắn là bạn phải đang sở hữu lọai hạt giống đó, ở đâu đó bên trong bạn. Do những hạt giống nhỏ bé luôn tạo ra những kết quả to lớn, nên không phải là không có khả năng, vào một thời điểm nào đó trong nhũng năm vừa qua, bạn từng có một ham muốn đen tối là mong ai đó gặp bất hạnh, thậm chí dù chỉ trong một hoặc hai tiếng thôi, nhưng thế đã đủ để hiện tại bạn đang phải gánh chịu hậu quả ở một mức độ lớn hơn rất nhiều.

Một hạt giống rất phổ biến thuộc loại này là hạt giống mà bạn gieo cho người yêu nhất của mình. Hai người đã có một vài cảm xúc mạnh mẽ khi còn ở bên nhau, và dù cho điều gì khiến hai bạn chia tay đi nữa thì nó cũng đã tạo ra những cảm xúc thậm chí còn mạnh mẽ hơn.

Gần như bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều gặp khó khăn trong việc giữ gìn một cảm xúc yêu thương nào đó đối với người cũ. Đa phần, sâu bên trong, chúng ta dồn nén những cảm xúc xấu xa đối với họ: một ước muốn nhỏ (cũng có thể không nhỏ lắm) là họ sẽ thất bại ở đâu đó, theo một cách nào đó, trong cuộc đời mới của họ. Và như vậy, mặc dù nghe thì có vẻ khó hiểu, nhưng cách để bạn khiến mối quan hệ của mình trở lại đam mê và nồng nhiệt như xưa là, hãy theo dõi cẩn thận tâm trí mình để xem mình có bất kỳ ước muốn nào có liên quan đến việc mong người khác không có được thứ họ muốn hay không.

  • Hãy dành ra một chút thời gian ngồi yên tĩnh, tại nhà hoặc quán cà phê, và xem xét tất cả những người mà bạn quen - người yêu cũ, người cùng công ty, hay những người khác trong gia đình. Hãy xem xét từng người một. Hãy kiểm tra bản thân để xem bạn cảm thấy thế nào khi bạn biết tin họ vừa trúng số hay họ vừa bị sa thải. Hãy quan sát thật sâu bên trong để xem những cảm xúc nào xuất hiện vào khoảnh khắc đó. Cuộc sống rất khó khăn, và nó sẽ còn khó khăn hơn nhiều nếu chúng ta không có được sự giúp đỡ của những người khác. Đừng bao giờ từ chối sự giúp đỡ đó; và rồi bạn sẽ không bao giờ bị từ chối việc yêu - và được yêu.

Câu hỏi 23

Cứ lần nào tôi với chồng nói chuyện là y như rằng anh ấy nói đến 90%. Thậm chí trong 10% của tôi thì anh ấy cũng liên tục ngắt lời. Tôi đã bảo anh ấy nhiều lần rồi nhưng chỉ cần mở miệng là anh ấy quên luôn. Tôi có thể dùng nghiệp như thế nào để giải quyết vấn đề này?

Tôi nhận được câu hỏi này từ một người phụ nữ tên là Mary ở San Diego khi tôi đang đi thăm mẹ kế của mình, nhân tiện đi học về giải phẫu để bổ trợ cho việc dạy yoga của tôi. Tất nhiên, đầu tiên, tôi bảo cô ấy rút ngắn lại điều cô ấy muốn thành một câu đơn giản.

"Mary này, về cơ bản thì chồng của bạn chỉ là quá quan tâm đến bản thân mình mà thôi, anh ấy thậm chí còn chẳng để ý đến việc mình toàn là người nói hay bạn cũng muốn nói nữa. Đó là lý do tại sao khi bạn nói thì anh ấy ngắt lời bạn. Nếu chúng ta giải quyết được vấn đề ngắt lời thì sẽ đảo ngược lại được quá trình và khiến anh ấy nhận ra rằng mình quá quan tâm đến bản thân.

Vậy để diễn đạt điều bạn muốn trong một câu duy nhất thì chúng ta có thể nói rằng điều bạn muốn là thay đổi thói quen ngắt lời của chồng bạn không?"

"Vâng," cô trả lời nhẹ nhàng. "Tôi muốn ông biết rằng tôi thật sự rất yêu anh ấy và tôi cũng rất quan tâm đến những điều anh ay nói. Chỉ là tôi muốn anh ấy nhạy cảm hơn với việc tôi cũng có những điều muốn nói mà thôi."

"Được rồi," tôi nói. "Chúng ta hãy bắt đầu với Bốn Loại thức ăn."

"Thức ăn?" Cô hỏi.

"Phải!" Bạn biết không? Theo những cuốn sách cổ của Tây Tạng thì có bốn loại thức ăn khác nhau - bốn loại chất bổ khác nhau mà tất cả chúng ta đều cần có để khoẻ mạnh và hạnh phúc."

"Đó là..." Cô trả lời, rõ ràng là đang băn khoăn không biết tất cả chuyện này sẽ dẫn đến đâu.

"Được rồi, loại thức ăn đầu tiên là thức ăn 'có thể cắn được,' tức là những thức ăn hữu hình - bất cứ thứ gì bạn có thể cắn và nhai, một miếng táo chẳng hạn. Rõ ràng là chúng ta cần thức ăn hữu hình để nuôi dưỡng cơ thể.

Loại thức ăn thứ hai là giấc ngủ: chỉ cần thiếu ngủ một, hai ngày là đầu óc sẽ bắt đầu loạn ngay. Cơ thể và tâm trí của chúng ta chắc chắn cần ngủ đều đặn.

Loại thức ăn thứ ba là hy vọng và những cuốn sách cổ miêu tả nó như sau. Một con ngựa bị lạc ở giữa sa mạc Sahara. Nó lang thang suốt mấy ngày để tìm nước. Đúng lúc nó sắp chết vì khát thì nó ngửi thấy mùi nước; nó bò bằng đầu gối lên một đồi cát và khi bò xuống, nó nhìn thấy một ốc đảo với một hồ nước nhỏ, ngọt mát ở phía trước.

Điều tôi muốn nói ở đây là, dù con ngựa có kiệt sức đến đâu đi nữa thì nó vẫn sẽ bò được xuống đến chỗ hồ nước. Một khi đã nhìn thấy nước, thứ có thể cứu mạng mình, nó sẽ không chết. Cơ thể của nó có thể đã hết sức rồi nhưng chỉ cần có hy vọng là đủ để giúp nó trụ vững trong 100 mét cuối cùng. Hy vọng giúp nó tiếp tục sống, nó giúp tất cả chúng ta tiếp tục sống."

Mary nghĩ một lát rồi gật đầu. "Có lẽ chúng ta chưa bao giờ nghĩ theo cách đó nhưng quả thật hy vọng là một loại thức ăn," cô lẩm bẩm.

"Giờ đến loại thức ăn thứ tư," tôi nói. "Nó đơn giản chỉ là những khoảnh khắc tập trung không bị gián đoạn. Chúng ta thăng hoa trong những khoảnh khắc này, những khoảnh khắc mà chúng ta chìm đắm vào một thứ gì đó, những khoảnh khắc mà chúng ta đạt đến sự an bình và tĩnh tại sâu sắc. Đó có thể là khi chúng ta đang lắng nghe chăm chú một bài hát hay đọc một quyển sách mà mình thực sự yêu thích, hoặc cũng có thể là ngồi trong vòng tay của người yêu.

Bất cứ khi nào chúng ta bị tách khỏi những khoảnh khắc này, bất cứ khi nào chiếc ống truyền loại thức ăn là sự tập trung sâu sắc này bị phá vỡ, có thể là do ông sếp xuất hiện để giao thêm việc cho chúng ta, hoặc có thể là do con của chúng ta khóc, thì chúng ta đều bị tổn thương rất nhiều, cả trong cơ thể lẫn trong tâm trí. Một người liên tục bị làm gián đoạn sự tập trung sẽ trở nên khó tính không khác gì người đã mất ngủ trong vào ngày.

Điều tôi muốn nói ở đây là, bạn thực sự cần phải nói cho hết những gì mình đang nói, trước khi chồng bạn ngắt lời bạn - nó không chỉ là phép lịch sự đâu mà thực ra nó còn rất quan trọng đối với sức khoẻ thể chất và tinh thần của bạn đấy.

Mary lại gật đầu; nghe cũng đúng, và cô ngước lên nhìn tôi một lần nữa, với một câu hỏi hiện lên trong mắt.

"Tất cả chúng ta đều vậy," tôi tiếp tục. "Tất cả chúng ta đều từng mắc lỗi làm gián đoạn sự tập trung của người khác - đó có thể là việc nói chuyện với ai đó ở chỗ làm, hoặc đơn giản chỉ là quay nhắn tin khi đang ăn tối với mọi người, hay ngay từ đầu đã viết rất nhiều tin nhắn và thư điện tử. Thậm chí tiếng giày khi chúng ta bước đi trên sàn, tiếng đóng cửa, hay giọng nói mà chúng ta phát ra dù chỉ nói đúng một câu cũng có thể làm gián đoạn sự tập trung của người khác.

"Vậy thì từ giờ tôi sẽ phải hết sức cẩn thận không làm gián đoạn sự tập trung của người khác," Mary nói, "bởi vì nếu không thì nó sẽ quay trở lại tôi thông qua chồng tôi." Tôi gật đầu.

"Tôi sẽ phải cẩn thận từ những việc rất nhỏ," cô nói tiếp, "vì những sự gián đoạn lớn mà tôi gặp phải đều đến từ những sự gián đoạn rất nhỏ mà tôi gây ra cho người khác...các hạt giống ngày càng lớn lên mà!"

"Đúng, đúng," tôi đồng ý. "Và còn một điều nữa."

"Gì vậy?"

"Bạn nên nhìn cả từ mặt tích cực nữa. Ngừng việc gieo những hạt giống xấu bằng cách không làm gián đoạn sự tập trung của người khác là một chuyện, còn tạo ra những khoảnh khắc an bình và tĩnh tại sâu sắc để người khác có thể ngừng lại và tận hưởng lại là chuyện khác.

Chẳng hạn, bạn hãy nghĩ ra một việc mà bạn có thể làm hàng ngày để tạo tình huống giúp con bạn có cơ hội tận hưởng một thứ gì đó thật sâu sắc, trong yên lặng. Bạn có thể tạo thói quen cùng nhau đi ra ngoài, đến một nơi nào đó có nhiều cỏ cây, sông hồ, có trời, có gió - hãy xem liệu bạn có thể dần dần giúp những đứa con của mình biết trân trọng những khoảnh khắc nghỉ ngơi tĩnh lặng ngắn ngủi, tránh xa máy tính và điện thoại, chỉ để tận hưởng một vài phút không bị ai làm phiền hay không. Việc này thực sự rất giống thiền đấy."

"Để làm được như thế," cô buồn bã nói, "thì bản thân tôi phải học cách thỉnh thoảng tận hưởng khoảng thời gian tĩnh lặng trước đã."

"Chính là như thế đấy," tôi đồng ý. 

 

 


Karma of love (Luận về tình yêu)

Tác giả: Geshe Michael Roach


Xem video có Vietsub (4 phần) nói về phương pháp gieo hạt giống tình yêu của Mchael Roach ở đây:

 

menu
menu