Tại sao bạn nên bỏ đọc tin tức (Phần 2)

tai-sao-ban-nen-bo-doc-tin-tuc-phan-2

Các phương tiện truyền thông, báo chí được tối ưu hóa cho những thông tin mang lại cho người xem cảm giác quan trọng mà ít quan tâm đến tầm quan trọng thực sự của nó. 

Đài phát thanh và truyền hình có thể tạo ra sự đoàn kết văn hóa lớn nhất như chúng ta từng thấy trong lịch sử loài người. Tất cả mọi người đều xem cùng một chương trình, nghe cùng một bản nhạc và tham gia cùng các sự kiện. Các cuộc chiến tranh của thế kỷ 20 một nửa hành tinh đối đầu với nửa kia và mọi người đều chiến đấu rất hăng và không muốn đầu hàng. Từ Thế chiến I, cho đến khi kết thúc Chiến tranh Lạnh, luôn luôn có sự đồng thuận và tin tưởng chính trị tương đối, đặc biệt bởi vì bất kể bạn thuộc về quốc gia nào, bạn vẫn có thể đoàn kết với nhau để chống lại một vài kẻ thù lớn bên ngoài.

INTERNET!

Phát minh: 1983 sau công nguyên

Khuyến khích: Mạng phân tán (Lời đồn)

Những người khởi tạo internet xem nó như một lực lượng giải phóng loài người vĩ đại. Vào thời điểm đó, họ chung sống với những người gác cổng truyền thông của đài truyền hình và đài phát thanh, hạn chế phần lớn các ý tưởng của dân chúng được phổ biến rộng rãi.

Nhưng bây giờ, với sức mạnh của các máy tính được nối mạng, bất cứ ai cũng có thể lên mạng, lập một trang web và bắt đầu khạc mấy thứ nhảm nhí của họ vào không gian mạng, hy vọng có ai đó dừng lại một lát mà lắng nghe.

Trong khi TV và đài phát thanh mở rộng phạm vi của các mạng tập trung đến khán giả trên toàn thế giới thì internet sẽ mở rộng phạm vi của các mạng phân tán trên khắp thế giới. Một giáo sư ở Canada có thể trao đổi emails với một sinh viên ở Ấn Độ và nảy ra một ý tưởng sẽ được thử nghiệm ở Trung Quốc và viết cho các tờ báo ở Úc.

Nghe như thiên đường gọi. Và mặc dầu internet cung cấp cho chúng ta rất nhiều thông tin và quan điểm, thì nó vẫn chưa đáp ứng được những kỳ vọng không tưởng của nó:

Thứ nhất, những người bảo vệ truyền thông cũ phải đối mặt với hiện thực kinh tế: dù tốt hay xấu, hầu như bất cứ đứa trẻ sở hữu một chiếc máy vi tính nào thời buổi bây giờ cũng có thể cạnh tranh với họ. Điều này khiến doanh thu giảm mạnh và khiến họ phải cắt giảm số lượng lớn nhân viên của mình, những phóng viên điều tra và nhà báo nước ngoài, những người khiến họ trở nên đáng tin và xác thực ngay từ đầu. Những tin tức đắt giá mất nhiều năm nghiên cứu và nhiều tháng để thông báo không còn tính kinh tế nữa. Vì vậy những người khổng lồ về truyền thông theo truyền thống bắt đầu trông ngày càng giống các đối thủ nghiệp dư của họ, trong khi các đối thủ nghiệp dư của họ thì tận dụng các chiến lược marketing để khiến họ trông đáng tin hơn so với thực tế.

Thứ hai, vì điện thoại của mọi người kè kè bên họ suốt và chúng ta đều có thôi thúc check mạng xã hội và email một cách cưỡng bách, thông tin có tác động đến cảm xúc (bất kể có đúng sự thật hay có ích hay không) lan truyền cực nhanh. Do đó, việc kiếm tiền nhanh trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết bằng cách thỏa mãn những khuynh hướng tệ hại nhất của con người.  

Thứ ba, bằng cách trao quyền bày tỏ quan điểm cho tất cả mọi người, internet vô tình trao quyền bày tỏ quan điểm trở lại cho những tiểu văn hóa xấu xí của xã hội từng bị cấm khỏi dòng chú ý chủ đạo: những người cuồng tín, kỳ thị chủng tộc và thuyết âm mưu, và những kẻ lập dị. Trong thứ chủ nghĩa lý tưởng của chúng ta là trao cho toàn thể thế giới một cách để thể hiện, bộc lộ bản thân họ, chúng ta quên rằng phần đông mọi người toàn nói mấy thứ chết tiệt. 

Internet giống như báo in thời hiện đại. Nó cho phép bất cứ ai đưa ra ý kiến, thách thức uy quyền và chia sẻ thông tin trên các mạng không chính thức bên ngoài các dòng chảy truyền thống. Một mặt điều này thật tuyệt vời. Nó trao quyền tự do ngôn luận lớn hơn và cơ hội cho mọi người thể hiện bản thân. Mặt khác nó là một đống hỗn độn vì với tư cách một xã hội, chúng ta không biết nên nghe ai hay tin vào đâu nữa.

Giống như giai đọan sau báo, chúng ta đang nhìn thấy nhiều thách thức rõ ràng hơn đối với tổ chức; chúng ta đang chứng kiến sự hồi sinh của các tổ chức sắc tộc và tôn giáo; chúng ta đang chứng kiến những xung đột mới nổi lên về bản sắc và phương hướng của quốc gia và văn hóa. Thời thế thật căng thẳng. Internet đã làm phức tạp…mọi thứ. Những nếu chúng ta sẵn sàng nhìn cho kỹ thì ta có thể phát hiện ra những tia sáng óng ánh của trí tuệ tập thể xuyên qua một dòng chảy thông tin nhảm nhí vô tận.

TÓM LẠI

  • Khi mạng tập trung của thông tin chiếm ưu thế, chúng ta nhận được ít thông tin nhưng phù hợp. Nguy hiểm của những mạng thông tin đó là chúng dễ dàng bị mục nát bởi các mục đích chuyên chế như Giáo hội Công giáo trong thời Trung cổ hoặc các chính phủ chuyên chế của thế kỷ 20.
  • Mạng phân tán khuyến khích nhiều thông tin có chất lượng thấp. Số lượng của thông tin nhìn chung chia rẽ dân số thành các phe phái chống đối lẫn nhau dựa trên bản sắc sắc tộc hoặc tôn giáo. Họ chỉ tin những người đưa tin được ưa thích của họ và không tin những người khác.
  • Trong khi các mạng thông tin tập trung thúc đẩy xung đột giữa các tổ chức chính trị, các mạng thông tin phân tán thúc đẩy xung đột trong các tổ chức chính trị.
  • Trong khi các mạng thông tin tập trung làm vững chắc và củng cố bản sắc văn hóa, thì mạng thông tin phân tán có xu hướng lật đổ và cách mạng hóa các bản sắc văn hóa. Đôi khi những cuộc cách mạng này là những bước nhảy vọt cho nhân loại (Triết học Khai sáng, nhân quyền, v.v) nhưng khi khác, nó chỉ là một đống cuộc đấu tranh theo cách thức tôn giáo, độc đoán.
  • Các mạng thông tin phân tán tạo ra sự đa dạng thông tin lớn hơn nhiều, nhưng tỷ lệ tín hiệu-tạp âm kém, khiến cho từng cá nhân phải điều hướng thông tin và cẩn thận chọn lựa những thông tin đáng đọc và thứ nào nên lờ đi.
  • Nói một cách đơn giản: những thất vọng của chúng ta đối với các phương tiện truyền thông—sự tiêu cực, những lời dối trá, đảng phái—chuyện này sẽ không thay đổi đâu. Tình hình sẽ không tốt hơn. Nó còn tùy vào chúng ta học cách điều hướng trong môi trường truyền thông. Để làm được điều đó, chúng ta phải hiểu được thông tin nào là quan trọng và hữu ích, và thông tin nào là tào lao.

ĐIỀU GÌ KHIẾN CHO THÔNG TIN HỮU ÍCH?

OK, hãy nói thẳng với nhau. Một số thông tin là quan trọng, số khác thì không. Một số thông tin cho ta cảm giác quan trọng trong khi chúng hoàn toàn không quan trọng. Và một số thông tin cho ta cảm giác không quan trọng trong khi thực sự rất quan trọng.

Cách cô đọng nhất để tóm tắt vấn đề ngày nay đó là các phương tiện truyền thông, báo chí được tối ưu hóa cho những thông tin mang lại cho người xem cảm giác quan trọng mà ít quan tâm đến tầm quan trọng thực sự của nó. 

Nếu chúng ta nhìn lại lịch sử, đây là một tình trạng phổ biến của thời đại nơi mang thông tin được phi tập trung cao. Những thông tin được lan truyền là những thứ có cảm giác tác động mạnh mẽ, ngay cả khi điều đó không đúng—và thậm chí nếu nó không đúng! Vì tin tức/báo chí phải cạnh tranh trong một thị trường rất đa dạng với hàng tấn tin tức ồn ào, họ phải thật tàn nhẫn trong việc thu hút cảm xúc của mọi người một cách hiệu quả nhất có thể.

Thời đại của các mạng thông tin tập trung gặp phải vấn đề ngược lại: họ chia sẻ thông tin có vẻ không quan trọng nhưng kỳ thực lại khá quan trọng. Giống như các thông báo của chính phủ Xô Viết về khẩu phần bánh mì hàng tháng hay những cuộc họp quốc hội chán ngắt dài lê thê trên đài truyền hình C-SPAN ở Hoa Kỳ mỗi ngày, những dạng tin tức này thật tẻ nhạt và buồn chán. Nhưng chúng quan trọng.

Quay lại những năm 1950, khi chỉ có hai kênh truyền hình, họ có thể chiếu một ủy ban quốc hội dài 12 tiếng và bạn chẳng còn lựa chọn nào khác. Đó là những thứ quan trọng. Đó là thứ mọi người cần nắm. Bạn sống chung với nó dù bạn có quan tâm hay không. Nhưng khi truyền hình cáp và internet xuất hiện, những thách thức cho các công ty truyền thông thúc đẩy họ giành giật trái tim hơn là trí óc của khán giả. Họ kiếm lời từ những thông tin giàu cảm xúc nhất chứ không phải là xác thực nhất.

Ngày nay, nếu ai đó cố gắng chiếu chương trình kỳ họp quốc hội thì kênh tiếp theo sẽ chôn sống họ bằng những hình ảnh về xác trẻ em ở Sudan và máy bay rơi ở Iran. Làm gì còn cơ hội nào chứ.

Đây là lý do tại sao chúng ta đều nếm mùi “biến chất” của các phương tiện truyền thông trong 30 năm qua: chúng ta trải qua sự leo thang dần dần của tác động cảm xúc phải trả bằng cái giá là tính hữu ích và sự xác thực. Một mặt, chúng ta có nhiều lựa chọn về thông tin hơn bao giờ hết. Nhưng chất lượng trung bình của thông tin đó thì thấp hơn nhiều. Đó đơn giản là sự đánh đổi đi cùng với công nghệ.21

Thông tin vĩ mô hữu ích là thông tin tác động trực tiếp đến bạn và/hoặc có ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế. Chính sách giá thuốc theo toa là một thông tin quan trọng. Đánh giá an toàn của xe hơi của bạn là thông tin quan trọng. Thuế quan đối với đường là thông tin quan trọng.

Mấy thứ đó thiệt nhàm chán, nhưng lại quan trọng vì chúng là những tác động đầu tiên kiểm soát hầu hết mọi thứ khác. Như một câu ngạn ngữ đã nói, “Vấn đề chính là kinh tế, đồ ngốc.” Các vấn đề về văn hóa thường diễn ra ở vùng hạ lưu.22

Gần như mấy thứ khác đều là chuyện nhảm. Các cuộc tấn công khủng bố ư? Xả súng ở trường học à? Cả hai có lẽ đều không thành vấn đề nếu như nó không được đưa lên trang bìa. Trump nói một câu ngu ngốc? Rồi sao? Hãy đập tôi dậy nếu có một mức thuế 350 tỷ đôla khác.

Khi bạn tập trung vào các nguyên tắc đầu tiên, tin tức trở nên vô nghĩa. Tôi sẽ nói rằng 80-90% nội dung ngoài kia thuộc về: a) phóng đại một số sự kiện không liên quan, b) cập nhật cuộc đua ngựa khi tất cả những gì bạn cần biết là ai chiến thắng, hoặc c) ý kiến và bình luận ngụy trang như tin tức.

Bạn có thể bỏ qua tất cả những thứ này. Bạn đừng quan tâm đến các sự kiện. Bạn không cần biết về cuộc đua ngựa, chỉ cần biết người thắng. Bạn không cần biết nhiều ý kiến; bạn chỉ cần dữ liệu.

CÁCH CÁC PHƯƠNG TIỆN TRUYỀN THÔNG ĐIỀU KHIỂN SỰ CHÚ Ý CỦA BẠN  

Trong tâm trí chúng ta có những thành kiến nhất định khiến tất cả chúng ta đều vướng vào và các phương tiện truyền thông tận dụng chúng để khiến chúng ta đắm chìm và muốn nhiều hơn. Có thành kiến tiêu cực, một hiệu ứng được chứng thực mà con người chú ý nhiều và có phản ứng cảm xúc mãnh liệt trước những sự kiện tiêu cực hơn tích cực.23 Có thành kiến hiện tại, xu hướng chú trọng nhiều hơn tới những sự kiện mới xảy ra, trái ngược với những sự kiện xa xôi trong quá khứ hay tương lai. Rồi có thành kiến kể chuyện, muốn sắp xếp thông tin theo một cấu trúc câu chuyện mạch lạc (tức là, “Thị trường chứng khoán giảm 2% hôm nay vì trời mưa ở Michigan”) ngay cả khi điều đó không đúng. Và cuối cùng, là thành kiến xác nhận thần thánh, xu hướng sắp xếp thông tin mới để chúng phù hợp với những niềm tin đã có từ trước của chúng ta.

Khả năng là nếu bạn nghĩ về những tin tức mà bạn đọc mới đây, hầu hết chúng đều là: tiêu cực, mới xảy ra gần đây, theo hướng-chuyện kể, và ủng hộ cho những niềm tin đã có từ trước của bạn.

Các phương tiện truyền thông tận dụng những thành kiến của chúng ta để làm chúng ta bị nghiện và tiêu thụ nhiều thông tin hơn, bất kể chúng có ích lợi hay không. Đặc biệt là trong thế giới phi tập trung của internet, tên của trò chơi là sự chú ý, và các phương tiện truyền thông sẽ sử dụng mọi công cụ để lợi dụng được nhiều sự chú ý hơn của bạn. Như vậy, các phương tiện truyền thông chuyên về những thông tin nào có tính tức thời, trước mắt, nhanh chóng, theo hướng chuyện kể và rất dễ thấy.

Vấn đề là những thông tin quan trọng nhất thường có tính dài hạn, tiến triển chậm, khách quan, lạnh lùng, trừu tượng và vô hình, và không hẳn là tiêu cực:

  • Tai nạn xe hơi giết chết nhiều người hơn là khủng bố, xả súng hàng loạt và các thảm họa tự nhiên cộng lại. Bạn đã đọc được bao nhiêu bài báo về các vụ tai nạn xe hơi hoặc an toàn giao thông?
  • Thứ tự của bộ gen con người được cho là quan trọng hơn bất kỳ sự phát triển khoa học nào khác trong những năm 1990, mở ra một con đường để dự đoán bệnh và bệnh tình trước khi chúng xuất hiện, làm thay đổi và cải thiện sức khỏe của hàng triệu, nếu không nói là hàng tỷ người, trong các thế hệ mai sau. Bạn đã được nghe bao nhiêu tin tức cập nhật hàng tuần về nó?
  • Hơn 1 tỷ người đã thoát khỏi cảnh nghèo đói cùng cực trên toàn thế giới, nhờ sự kết hợp của việc tiếp cận được hệ thống chăm sóc sức khỏe, vệ sinh và mở cửa thị trường cho thương mại phát triển hơn. Ai mà biết chứ?

Đúng là trò đời, trong nỗ lực nhằm truyền thông tin đến nhiều khán giả, bản thân các phương tiện truyền thông lại đưa thông tin sai lệch và thổi phồng quá mức những câu chuyện ngoại lệ cực đoan.

Nhưng đây không phải là lỗi của các phương tiện truyền thông. Nó đơn giản là cách thông tin được nhân rộng trong các mạng phân tán lớn của con người. Những thông tin nào có cực cảm xúc lớn nhất sẽ đi xa nhất và được phát đi to nhất. Đã qua rồi cái thời chúng ta có những trụ cột báo chí đáng tin cậy nơi người ta có thể ghim những thông tin quan trọng nhất. 

Thay vào đó, chúng ta phải dựa vào chính mình. Suy cho cùng, trong thời đại internet, chúng ta là những người được trao quyền: người sử dụng. Chúng ta phải lọc ra những thông tin nhảm nhí và có ý thức tìm kiếm những thông tin hữu ích. Chúng ta phải phát triển một nhận thức về cách mà sự chú ý của chúng ta bị cám dỗ và ngăn bản thân không bị cuốn vào các vòng xoáy mạng xã hội của những chủ đề bình luận bất tận.

Lần đầu tiên trong lịch sử loài người, mối quan hệ của chúng ta với tin tức tùy thuộc vào chúng ta.

NÊN LÀM GÌ

Đây là tóm tắt: Tìm kiếm những nội dung có giá trị cao nhất mà bạn có thể, và sau đó trả tiền cho nó. Hạn chế việc đọc của bạn xuống còn một vài phần nội dung mỗi tuần. Tìm chất lượng hơn số lượng.

Về nội dung giá trị cao, hãy hỏi bản thân nội dung đó tốn kém bao nhiêu về khía cạnh sức lao động, nghiên cứu, chuyên gia, sản xuất v.v. Những nội dung dài thường đắt hơn nội dung ngắn. Nghiên cứu và trích dẫn thường khó để tổng hợp lại với nhau hơn mấy lời cường điệu, huênh hoang cũ rích. Một điều gì đó giải thích về bối cảnh lịch sử và thừa nhận nhiều khía cạnh của một vấn đề thì khó khăn hơn và ngốn nhiều thời gian hơn một câu tuyên bố phách lác đảng phái.

Tôi tập trung vào những nội dung đắt giá vì bây giờ, ngành công nghiệp truyền thông đang trải qua một cuộc khủng hoảng đang chậm chạp diễn ra về mục đích của chính chúng (và trớ trêu là, chúng cũng quá chậm trong việc thông báo về nó). Nghiên cứu, kiểm tra thực tế, đi du lịch đến quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá—tất cả đều đắt đỏ. Thuê một nhà báo có hàng thập kỷ hiểu biết về một khu vực thì thật đắt đỏ. Phỏng vấn các giáo sư và đào sâu vào nghiên cứu thì thật đắt đỏ. Trong khi đó, doanh thu quảng cáo trực tuyến gần như chẳng có mấy đồng. Vì vậy, các đơn vị truyền thông ngày càng âm thầm và tinh vi đẩy ra những nội dung rẻ tiền nhưng trông có vẻ đắt giá—một thanh niên 24 tuổi thiếu hiểu biết nhưng có thể trông giống như một phóng viên dạn dày kinh nghiệm với kỹ năng tìm kiếm thông tin trên google.

Chỉ có một vài ấn phẩm có được sự xa xỉ của việc không thèm chơi trò giật tít câu view, và đó là bởi vì họ đã tính đủ tiền để không phải làm vậy. Những ấn phẩm như The Economist, 24 Financial Times hay Foreign Policy đếch thèm quan tâm chuyện các bài báo của họ có vui vẻ, thú vị không. Họ không viết cho công chúng. Họ viết cho các chuyên gia dựa vào thông tin để đưa ra các quyết định lớn, tốn kém. Đây là chỗ mà bạn muốn chèn bản thân vào đường ống thông tin. Những bài viết vừa dài vừa chán nhưng sâu sắc, được tổng hợp bởi những con người người tẻ nhạt, chậm rãi nhưng thâm trầm, biết suy nghĩ. Một bài viết tốt của tờ báo chuyên đăng bài dạng dài tập trung vào dữ liệu thật đáng giá hơn hàng tá bài viết ngắn nhảm nhí bạn tìm đọc ở nơi khác.

Khi bạn đọc những ấn phẩm rẻ tiền hơn, bạn bắt đầu mắc phải rất nhiều thành kiến.25 Bạn có thể cảm thấy các bài viết trở nên điên cuồng hơn, còn dòng tiêu đề thì quá cường điệu. Sau đó, một khi bạn đã ngồi vào chỗ giá rẻ (hay miễn phí), bạn về cơ bản là được người ta mớm cho cách suy nghĩ và cảm nhận.

Điểm cần nhớ là bạn muốn tin tức của minh trông hơi buồn tẻ một chút. Nếu bạn cảm thấy phấn khích hoặc kích động khi đọc thứ gì đó, khả năng là bạn đang bị lừa gạt. 

Nếu bạn không thể chi trả cho những ấn phẩm báo chí đắt tiền thì tôi khuyên bạn nên bỏ đọc tin tức hoàn toàn và chọn đọc sách. Về mặt chất lượng thông tin trên mỗi đola thì sách là lựa chọn tốt nhất cho ngân sách của bạn. Dạo này tôi đặt mục tiêu khiến cho sách chiếm ít nhất 80% tổng thời gian đọc của tôi.

Bạn có thể lo rằng nếu chỉ đọc sách, bạn sẽ thành “người tối cổ”. Nhưng tôi nghĩ bạn sẽ thấy điều hoàn toàn ngược lại. Nếu bạn dành từng giờ từng phút mà bạn dùng để đọc tin tức và thay vào đó là đọc những cuốn sách về những chủ đề tương tự, thì trong một vài tháng, “những tin tức” khiến thiên hạ phát hoảng vì nó sẽ trông thật nhỏ nhặt đối với bạn. Bạn sẽ thấy thế giới này quả thực dịch chuyển chậm chạp ra sao. Bạn sẽ có nhiều bối cảnh và sáng tỏ hơn hầu hết mọi người và bạn sẽ nhận ra hầu như chả có gì cần phải biết vào thời điểm mà nó diễn ra.

Cuối cùng, thật tắc trách nếu tôi không đề cập đến các blog và podcasts. Blogs/podcasts thú vị ở chỗ chúng không chịu khuất phục trước thực tế kinh tế của các phương tiện truyền thông chính thống—chúng không đòi hỏi chi phí quá lớn để duy trì, và chúng dựa vào niềm tin cá nhân của độc giả để tiếp tục tồn tại. Ngoài ra, phần lớn các bloggers và podcasters nổi tiếng kiếm tiền từ chuyên môn của họ ở nơi khác, do đó cho phép họ cung cấp thông tin có giá trị cao.

Nói đơn giản là: phần lớn các blog và podcasts đều dở tệ. Nhưng những blog tốt nhất được cho là tốt hơn bất kỳ nội dung nào khác trên hành tinh này hiện giờ.26

Nếu bạn có thể tìm được một trong các chuyên gia đó, họ thường là một mỏ vàng của những thông tin phi-đảng phái, thú vị và quan trọng. Các blogger chẳng hạn như Tim Urban, Ben Thompson, Tyler Cowen, Scott Alexander, và Dan Wang mang đến cả tấn giá trị hoàn toàn miễn phí hoặc với chút phí.

KHÔNG NÊN LÀM GÌ

Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả việc tìm kiếm những nguồn thông tin chất lượng cao là cắt giảm những nguồn thông tin chất lượng thấp. Và có nhiều thông tin chất lượng thấp ngoài kia. Vui lòng xem xét đến việc cắt bỏ hoàn toàn những thứ sau khỏi chế độ ‘ăn uống thông tin’ của bạn:

  • DỪNG xem tin tức trên tivi – Trong các cuộc khảo sát, tin tức trên truyền hình trước giờ luôn là nguồn ít thông tin nhất và là nguồn thông tin chứa nhiều thành kiến nhất. Bản chất của truyền hình đòi hỏi sự kích thích liên tục và do đó làm suy yếu khá nhiều cuộc thảo luận nghiêm túc về một chủ đề.
  • DỪNG theo dõi các trang web trên các phương tiện truyền thông– Tin tôi đi, nếu có điều gì đó đủ quan trọng, trước sau gì bạn cũng được nghe về nó. Mọi người sẽ dẫn link tới nó. Họ sẽ gửi email cho bạn. Sao cũng được. Khi bạn theo dõi các trang web trên phương tiện truyền thông, bạn đang chọn tham gia vào trò chơi chú ý. Bạn đang cho phép mình bị kích thích bởi những tiêu đề gây sốc, gây phẫn nộ về đạo đức, và giật tít câu view. Chỉ cần không chơi. Bỏ theo dõi tất cả các nguồn tin tức trên mạng xã hội của bạn. Nó không chỉ làm cho trải nghiệm tin tức của bạn tốt hơn, mà nó còn làm cho trải nghiệm mạng xã hội của bạn tốt hơn gấp trăm lần.    
  • DỪNG click vào những tiêu đề giật tít câu view – Tôi biết nói thì dễ hơn làm. Nhưng nghiêm túc mà nói, có thói quen chủ động tìm kiếm thông tin thay vì thụ động nhận nó trên newsfeed hay apps của bạn. Các thuật toán trên những nền tảng đó không có lợi cho bạn. Hãy cắt hết và khi bạn cần biết về một chủ đề, hãy tự mình tìm thông tin, tốt hơn là trong một cuốn sách.
  • DỪNG đọc những tin đòi hỏi ít hơn 20 phút – Đa phần các tin tức dạng ngắn đều là rác. Nếu một bài nào đó đòi hỏi hơn 20 phút đọc, khả năng là người ta phải mất hàng tuần hoặc hàng tháng (năm?) để viết. Điều này có nghĩa là hãy bỏ qua các tin nóng hổi, những clip phỏng vấn nhanh, các bài xã luận và các thông báo tin tức mới. Thay vào đó, hãy tải về các bài báo dài, xem phim tài liệu, nghe những bài phỏng vấn và podcasts dài nơi người đó có thời gian để giải thích. Thế giới này thật phức tạp. Bạn cần thời gian để phân loại nó.
  • DỪNG thu thập thông tin từ một nguồn – Hãy nỗ lực kiểm tra cả nguồn cánh tả và cánh hữu. Lấy thông tin từ những dân tộc thiểu số và phụ nữ lẫn người nước ngoài. Theo dõi các giáo sư và theo dõi những đứa trẻ thật sự thông minh thừa thời gian. Có nhiều điều để nói về sự đa dạng. Nhưng sự đa dạng thật sự chính là đa dạng về tư tưởng. Phạm vi tư tưởng mà bạn tiếp xúc càng rộng, bạn càng ít khi bị mất cảnh giác bởi bất kỳ sự kiện nào mới xảy ra.

 

Chú thích

  1. Beck, P., Dalton R., Greene, S. & Huckfeldt, R. (2002). The Social Calculus of Voting: Interpersonal, Media, and Organizational Influences on Presidential ChoicesAmerican Political Science Review, 96(1), 57-73.
  2. By the way, this is true of any information source, including this blog. (P.S. Subscribe to my weekly newsletter!)
  3. Mark A. Schuster, et al., (2001)  A National Survey of Stress Reactions After the September 11, 2011, Terrorist AttacksNew England Journal of Medicine, 345(20)
  4. Dearing, J; Rogers, E (1988). “Agenda-setting research: Where has it been, where is it going?“. Communication Yearbook. 11: 555–594.
  5. Wanta, W., Golan, G., & Lee, C. (2004). Agenda Setting and International News: Media Influence on Public Perceptions of Foreign Nations. Journalism & Mass Communication Quarterly, 81(2), 364–377.
  6. Riddle, K. (2009). Cultivation Theory Revisited: The Impact of Childhood Television Viewing Levels on Social Reality Beliefs and Construct Accessibility in Adulthood. International Communication Association. pp. 1–29.
  7. Johnston, W. M., & Davey, G. C. L. (1997). The psychological impact of negative TV news bulletins: The catastrophizing of personal worries. British Journal of Psychology, 88(1), 85–91.
  8. Mary E. McNaughton-cassill (2001) The news media and psychological distressAnxiety, Stress & Coping, 14:2, 193-211
  9. The most famous claims have come from the popular (and controversial) researcher Jean Twenge. But her data is all correlative. Yes, depression, anxiety, and suicide have all increased since the advent of social media. But that doesn’t mean social media is the cause. See her scary-sounding study: Twenge, J. M., Joiner, T. E., Rogers, M. L., & Martin, G. N. (2017). Increases in Depressive Symptoms, Suicide-Related Outcomes, and Suicide Rates Among U.S. Adolescents After 2010 and Links to Increased New Media Screen TimeClinical Psychological Science, 6(1), 3–17.
  10. A longitudinal study that followed people over eight years found little negative effect from social media use. See: Coyne, S. M., Rogers, A. A., Zurcher, J. D., Stockdale, L., & Booth, M. (2019). Does Time Spent Using Social Media Impact Mental Health?: An Eight-Year Longitudinal Study. Computers in Human Behavior, 106160. Also see: See: Collis, A., & Eggers, F. (2020, January 14). Effects of Restricting Social Media Usage.
  11. OK, I’m going to get pilloried for this. But a meta-analysis of 124 studies on social media use found that when used primarily to keep in touch with relationships and entertainment, social media actually improves well-being. See: Liu, D., Baumeister, R. F., Yang, C., & Hu, B. (2019). Digital Communication Media Use and Psychological Well-Being: A Meta-Analysis. Journal of Computer-Mediated Communication, 24(5), 259–273.
  12. Amanda Zantal-Wiener, 68% of Americans Still Get Their News on Social Media, Even If They Don’t Trust It, HubSpot, Originally published Sep 14, 2018, updated Dec 11, 2019.
  13. Another example: Bodas, M., Siman-Tov, M., Peleg, K., & Solomon, Z. (2015). Anxiety-Inducing Media: The Effect of Constant News Broadcasting on the Well-Being of Israeli Television Viewers. Psychiatry, 78(3), 265–276.
  14. I have to give credit to Rolf Dobelli’s fantastic essay, “Avoid News: Towards a Healthy News Diet” for the original comparison of news to the sugar of our informational diet.
  15. Many of the ideas from this section are drawn from Niall Ferguson’s book, The Tower and the Square: Networks and Power. Just to make things even more confusing, Ferguson uses “the square” to represent decentralized networks whereas I am going to use the town square to demonstrate centralized networks.
  16. See: A History of Mass Communication: Six Information Revolutions by Irving Fang, PhD.
  17. See: Hammurabi’s Code
  18. One of these tireless publishers was named Benjamin Franklin.
  19. Bernstein, Richard (Feb 18, 1989) “How the Storming of the Bastille Liberated the Printing Press, Too.” The New York Times
  20. This actually happened. See: Pizzagate Conspiracy Theory
  21. It is important to note that I would argue that the ceiling on the quality of information has gone up. Extremely high-quality information is available for anybody today. It’s just incredibly difficult to find.
  22. There are a few significant exceptions to this: racism/sexism, for instance. But for the most part, economics drives culture, not the other way around.
  23. Vaish, A., Grossmann, T., & Woodward, A. (2008). Not all emotions are created equal: the negativity bias in social-emotional development. Psychological Bulletin, 134(3), 383–403.
  24. Coincidentally, when I went to the Economist’s website to link it here, the first article on the front page was about how car accidents are more dangerous than almost anything else and how easily they can be prevented.
  25. This includes, but is not limited to, The New York Times (sadly), The Washington PostThe GuardianSlateBreitbartTown Hall, and so on.
  26. Yes, I’m totally biased.
  27. I posted a couple of long responses to Aussies about these types of news articles and the fires in general on my Facebook Page. You can read them here and here.
  28. Research shows that small amounts of focused news consumption is optimal. See: Bourkes, M. & Vliegenthart, R. (2017) News Consumption and Its Unpleasant Side Effect Studying the Effect of Hard and Soft News Exposure on Mental Well-Being Over TimeJournal of Media Psychology, 29, pp. 137-147. 

Nguồn: Markmanson.net

menu
menu