Thế nào là cảm xúc tối Chủ nhật?

the-nao-la-cam-xuc-toi-chu-nhat

điều đánh tụt cảm xúc của chúng ta không chỉ là ý nghĩ cần quay lại làm việc, mà chính xác hơn là phải quay trở về với công việc bản thân cảm nhận đã chọn saI.

Thường thì nó hoành hành vào độ 5 giờ chiều đến 7 rưỡi tối với ngưỡng đỉnh vào tầm 6 giờ, khi sắc trời vừa đổi, và tia sáng cuối cùng trong ngày phủ lên nền trời một lớp son hồng thẫm.

Cảm xúc tối Chủ nhật thường gắn với công việc, hay ý nghĩ phải lom khom trở lại sau bàn làm việc sau kỳ xả hơi ngắn ngủi. Nhưng không, vấn đề có lẽ phức tạp hơn nhiều: điều đánh tụt cảm xúc của chúng ta không chỉ là ý nghĩ cần quay lại làm việc, mà chính xác hơn là phải quay trở về với công việc bản thân cảm nhận đã chọn sai, ngay cả khi ta chẳng hề biết công việc nào là lựa chọn đúng đắn cho mình


Mỗi chúng ta đều cất giữ trong mình “bản thể làm việc đích thực” – một tập hợp những khuynh hướng và năng lực khao khát được áp dụng vào thực tiễn. Chúng ta mong được toàn tâm toàn ý trong công việc, và đảm bảo rằng công sức của mình được phản ánh trong từng sản phẩm, dịch vụ mà mình thực hiện. Đây là tất cả những gì chúng ta gọi là “công việc đích thực”, và nhu cầu về một công việc đích thực thiết yếu và mãnh mẽ chẳng kém nhu cầu về tình yêu. Khi không thể tìm thấy một nghề nghiệp chân chính dành cho mình, tâm hồn ta vụn vỡ, có thể lắm chứ, như khi tìm hoài không thấy nửa kia của cuộc đời. Cảm giác đang phí phạm thời gian cho công việc mình không thích, hay nói cách khác, không có cách nào tìm ra việc mình thực sự yêu không đơn thuần chỉ mang lại một chút khó chịu: nó sẽ là khủng hoảng hiện sinh thường trực của cả cuộc đời.

Những ngày trong tuần, chúng ta thường cố lờ đi tiếng kêu cứu của bản thể làm việc đích thực – ta quá bận và tiền thì vẫn cứ phải kiếm mỗi ngày. Nhưng chẳng bao giờ trễ hẹn, nó chắc chắn ám ảnh chúng ta vào mỗi tối Chủ nhật. Như một cái bóng sống dở chết dở lượn lờ giữa hai thế giới, nó nện thình thình vào cánh cửa của nhận thức, đòi hỏi từ ta một câu trả lời. Ta buồn rầu, thậm chí hoảng loạn, bởi một phần nào đó trong chúng ta nhận ra rằng thời gian đang cạn dần, mà đến tận giờ phút này ta vẫn không được làm việc mình nên làm trong phần còn lại của cuộc đời. Nỗi thống khổ vào tối Chủ nhật nằm ở chỗ nhận thức không ngừng kích động chúng ta, một cách vô định hướng, trong việc kiếm tìm cơ hội tốt hơn cho bản thân.

Xét từ khía cạnh trên, câu chuyện ‘tối Chủ nhật’ có lịch sử nhất định. Mãi cho tới gần đây, khoảng một trăm năm đổ lại, người ta mới bắt đầu đặt câu hỏi về ‘bản dạng làm việc đích thực’. Còn trước đó, ta làm việc để tồn tại và thỏa mãn biết ơn với khoản thu nhập ít ỏi. Tận khi nhìn nhận lại một số lượng đủ các phận người như trên, ta mới hiểu rằng tài năng của mình có thể bị kìm hãm trong vòng xoáy thương nghiệp. Ta đồng thời hiểu rằng mình không bắt buộc phải bám trụ tại vị trí mình đang ngồi, một cách không hạnh phúc thậm chí tự thấy xấu hổ với bản thân.

 

Chúng ta thật ra không cần cảm thấy quá nặng nề, bởi thực tế không có một cơ chế tự thân nào giúp ta kết nối năng lực với mục tiêu của mình. Chỉ là bản thể làm việc của ta vừa cực rõ ràng với chuyện mình không thích cái này cái kia, lại vừa mông lung phát bực trong chuyện tìm hướng đi đúng. Hay chỉ là ta vừa chắc chắn hoàn toàn rằng ta đang không làm việc nên làm, lại vừa chơi vơi giữa biển đời mò tìm mục đích sống.

Câu trả lời, sau tất cả, là sự nhẫn nại, sự xếp sắp hợp lý và một ý định vững vàng. Ta cần một chút kỷ luật của các thám tử gia, hoặc của các nhà khảo cố học để chắp nối lại từng mảnh nhỏ của chiếc bình vỡ. Ta không nên xem nhẹ ‘nỗi buồn ngày Chủ nhật’, cố gắng tự khuây khỏa bản thân với rượu hoặc phim. Ta nên nhìn nhận nó như một cuộc kiếm tìm đầy hoang mang mà không kém phần trọng yếu cái tôi đích thực, thứ đã bị vùi lấp dưới mong muốn làm thỏa lòng người khác, hoặc nhu cầu ngắn hạn về địa vị tiền tài.

Nói một cách khác, ta không nên chỉ giữ cảm xúc tối Chủ nhật riêng cho tối Chủ nhật. Hãy mang những xúc cảm này vào trọng tâm của cuộc sống, biến nó trở thành chất xúc tác cho một sự bùng nổ không ngừng trong cả tuần, cả tháng thậm chí cả năm, kéo theo những cuộc đối thoại với bản thân, với bạn bè, với những người thầy hay chuyên gia của lĩnh vực. Một điều gì đó thật sự quan trọng đang diễn ra khi nỗi buồn lo ập đến trong vài tiếng ngắn ngủi của ngày Chủ nhật. Ta không chỉ buồn khi hai ngày nghỉ đến hồi kết, ta đang bị phân tán, một cách hữu ích, bởi lời tự nhắc ‘hãy khám phá ta thật sự là ai’ – và ‘đối xử đúng với năng lực của mình’ – trước khi quá muộn.

——————-

Từ: The Book of Life

Dịch: https://demaktub.wordpress.com

Link nguồn: http://www.thebookoflife.org/what-is-that-sunday-evening-feeling/

menu
menu