Tôn giáo cho những người phi tôn giáo (Phần 2)

ton-giao-cho-nhung-nguoi-phi-ton-giao-phan-2
Khi tâm trí của ta bớt đi những cảm xúc tầm thường, thì những cảm xúc cao thượng hơn - yêu thương, trắc ẩn, khiêm tốn, đồng cảm v.v.. - bắt đầu trỗi dậy.

Tin tốt là để tiến vào Nấc 2 không đòi hỏi bạn phải học được điều gì cao siêu cả, bậc Thượng Nhân trong bạn vốn đã biết sự thật đằng sau những tình huống này rồi. Không đòi hỏi bạn phải nỗ lực, không cần thêm thông tin hay ý kiến chuyên môn gì cả, bạn chỉ cần hướng tâm mình suy nghĩ đến việc tồn tại ở Nấc 2 thay vì ở Nấc 1 và thế là bạn sẽ ở đó. Có lẽ hiện giờ bạn đã lập tức ở đó chỉ bởi đọc được những điều ở trên.

Tin xấu là cực khó để duy trì ở Nấc 2 trong một thời gian dài. Vấn đề khó xử ở đây chính là không dễ gì để bạn có thể luôn ý thức về lớp sương mù bởi vì chính nó đã khiến bạn mất ý thức.
 
Đó là thử thách đầu tiên mà bạn phải đối mặt. Bạn không thể nào tống khứ được lớp sương mù, và cũng không thể khiến nó mỏng mãi, nhưng cơ hội của bạn nằm ở chỗ hãy cố gắng để ý khi nào nó trở nên dày đặc và đề ra những chiến thuật hiệu quả để làm mỏng nó bất cứ khi nào bạn vẫn còn nhận thức được nó. Nếu như bạn ngày càng hoàn thiện hơn, khi bạn có tuổi hơn, thì lúc đó ắt hẳn bạn sẽ tồn tại ở Nấc 2 nhiều hơn, thời gian bạn kẹt ở Nấc 1 cũng ít hơn rất nhiều.

Nấc 3: Thực tế gây sốc
 
Tôi… một vũ trụ của các nguyên tử… một nguyên tử trong vũ trụ. - Richard Feynman
 
Nấc 3 là khi mọi thứ bắt đầu trở nên kỳ lạ. Ngay cả ở Nấc 2 có vẻ đã sáng sủa hơn, chúng ta đại loại vẫn nghĩ rằng mình đang ở đây:

happy earth land
 
Mặc dù khung cảnh này thật thú vị, đó hoàn toàn là một ảo tưởng. Chúng ta sống cuộc đời mình như thể chúng ta đang ở trên vùng đất xanh và nâu này với một bầu trời xanh, những con sóc chuột và những con sâu bướm. Nhưng đây thực sự mới là những gì đang xảy ra:

Little Earth
Nhưng thậm chí càng thực tế hơn nữa thì điều này đang xảy ra:
IDL TIFF file
 
Chúng ta vẫn có xu hướng đại loại nghĩ rằng:
life timeline
Your life timeline = Dòng thời gian cuộc đời của bạn
Long and important = Dài và quan trọng
 
Nhưng thực sự chính là:

long timeline
Your life timeline = Dòng thời gian cuộc đời của bạn
An eternity of nothingness = Cõi vĩnh hằng hư không
 
Có lẽ bạn cũng nghĩ mình là một điều gì đó đặc biệt. Đúng không?
Thing
Đúng thế. Tôi là một vật thể.
 
Không hề, bạn chỉ là một đống những thứ này thôi:
atom
 
Đây chính là sự thật tiếp theo về chiếc cầu thang nhỏ của chúng ta, và não bộ không thể hiểu được sự thật này. Yêu cầu con người tiếp thu được sự rộng lớn của không gian hoặc sự vĩnh cửu của thời gian hay sự nhỏ bé của các nguyên tử thì cũng giống như yêu cầu một con chó đứng lên bằng hai chân sau của nó. Bạn có thể làm được điều đó khi bạn tập trung, nhưng như thế sẽ rất là căng thẳng và bạn không thể duy trì được lâu.

Bất cứ lúc nào, bạn cũng có thể nghĩ về những sự thật sau đây: Vụ nổ Big Bang diễn ra cách đây 13.8 tỷ năm về trước, lâu hơn khoảng 130,000 lần so với thời gian mà con người đã tồn tại; nếu mặt trời là một quả bóng bàn ở New York, ngôi sao gần nhất với chúng ta sẽ là một quả bóng bàn ở Atlanta; Dải Ngân hà lớn đến mức nếu bạn tạo ra một mô hình thu nhỏ của nó thì cũng có kích thước cỡ bằng đất nước Hoa Kỳ, bạn vẫn sẽ cần đến một chiếc kính hiển vi để nhìn thấy được mặt trời; các nguyên tử nhỏ đến mức số lượng nguyên tử trong một hạt muối cũng tương đương với số lượng hạt cát của tất cả bãi biển trên trái đất này. Nhưng thỉnh thoảng khi bạn suy ngẫm sâu sắc về một trong những sự thật này, hoặc khi vào đúng đêm khuya mà bạn lại đang nói chuyện với đúng người, hoặc khi bạn nhìn chằm chằm vào những vì sao, hoặc khi bạn suy nghĩ thấu đáo về ý nghĩa của cái chết thì khi đó bạn sẽ có một khoảnh khắc vỡ òa.

Rất khó để có được một khoảnh khắc vỡ òa thực sự và để duy trì được lâu thậm chí còn khó hơn nữa, giống như sự khó khăn mà con chó gặp phải khi đứng bằng hai chân. Lấy một ví dụ thực tế giữa việc bạn nhìn vào một bức ảnh tuyệt vời của Grand Canyon với lại việc bạn đang ở Grand Canyon; khoảnh khắc vỡ òa chính là lúc bạn đang ở đó chứ không phải đang nhìn. Hai trải nghiệm tương tự nhưng bằng cách nào đó lại rất khác nhau. Sự thật có thể hấp dẫn, nhưng chỉ trong khoảnh khắc vỡ òa, bộ não mới thật sự thấu hiểu trọn vẹn thực tại. Trong khoảnh khắc vỡ òa, bộ não của bạn trong tích tắc sẽ chuyển tới trạng thái mà nó có thể phát huy nhiệm vụ của mình và trong đầu bạn sẽ nảy sinh một cái nhìn thoáng qua về bản chất đáng kinh ngạc về sự tồn tại của chúng ta. Và khoảnh khắc vỡ òa chính là phương tiện để bạn đến được Nấc thứ 3.

Tôi yêu những khoảnh khắc vỡ òa. Những khi ấy, tôi cảm thấy một sự kết hợp mãnh liệt của những cảm xúc sợ hãi, phấn khởi, buồn bã và tuyệt vời. Hơn bất cứ điều gì, chúng khiến tôi cảm thấy một sự khiêm tốn sâu sắc đến nực cười, và mức độ khiêm tốn đó khiến người ta phải suy nghĩ khác đi. Trong những khoảnh khắc đó, tất cả những từ ngữ mà những người theo đạo thường sử dụng như sự kính sợ, tôn thờ, phép lạ, sự kết nối vĩnh cửu đều có ý nghĩa hoàn hảo. Khi ấy, bản thân tôi cũng chỉ muốn quỳ xuống và dâng hiến mình cho một thứ gì đó lớn hơn chính bản thân. Đây chính là lúc tôi hiểu tâm linh nghĩa là gì.

Và trong những khoảnh khắc thoáng qua đó, sương mù không còn nữa. Bậc Thượng Nhân trong tôi đang tràn đầy sức sống và có thể nhìn thấy mọi thứ rõ ràng một cách hoàn hảo. Các phạm trù đạo đức vốn phức tạp đột nhiên trở nên rõ ràng như pha lê, bởi vì những cảm xúc chỉ xuất hiện ở Nấc 3 này đều là những cảm xúc cao thượng. Bất cứ hình thức nhỏ nhen hay thù hận nào cũng trở nên nực cười tại Nấc 3, không còn lớp sương mù để ẩn thân, những con vật hoàn toàn trần truồng, phơi bày bản thân mình với hình ảnh của những sinh vật nhỏ bé buồn bã.
animals embarrassed
Ở Nấc 1, tôi sẽ gây sự với người nhân viên thu ngân thô lỗ dám cả gan cự nự với tôi. Ở Nấc 2, sự thô lỗ đó không còn làm tôi phiền não nữa bởi vì tôi biết đó là vấn đề của anh ấy, chứ không phải của tôi và tôi cũng không biết được ngày hôm đó hay cuộc sống của anh ấy đã xảy ra những điều gì. Ở Nấc 3, tôi thấy bản thân mình như là một tổ hợp kỳ diệu của các nguyên tử trong không gian rộng lớn và trong tích tắc từ nơi vĩnh hằng bất tận đã kết hợp lại với nhau để tạo thành một khoảnh khắc ý thức – mà tôi gọi là cuộc sống của tôi. Và tôi thấy người thu ngân đó là một khoảnh khắc ý thức khác tồn tại trên cùng một khoảng thời gian và không gian với tôi. Và cảm xúc duy nhất tôi có thể dành cho anh ấy ở Nấc 3 là tình yêu.
cashier 2
Oh you precious soul = Ôi người bạn thân mến ơi
 
Trong một mức độ ý thức siêu việt của khoảnh khắc vỡ òa, tôi thấy mọi sự tương tác, mọi động cơ, mọi tiêu đề tin tức rõ ràng một cách khác thường và những quyết định khó khăn trong cuộc sống trở nên rõ ràng hơn nhiều. Tôi cảm thấy mình có trí huệ.

Tất nhiên, nếu đây là trạng thái bình thường của tôi, thì ắt là tôi đã đang dạy cho các nhà sư ở đâu đó trên một ngọn núi ở Myanmar rồi. Nhưng hiện tôi không dạy cho bất kỳ nhà sư nào ở bất cứ đâu cả vì đó không phải là trạng thái bình thường của tôi. Khoảnh khắc vỡ òa rất hiếm và rất nhanh sau đó, tôi trở lại làm một con người bình thường. Nhưng cảm xúc và sự rõ ràng của Nấc 3 rất mạnh mẽ, đến mức ngay cả sau khi bạn không còn ở nấc đó nữa, thì những cảm xúc ấy vẫn tiếp tục vấn vương xung quanh. Mỗi khi bạn lột trần lũ động vật trong tâm trí, thì trong tương lai sức mạnh của chúng đối với bạn sẽ lần lần bị giảm đi. Và đó là lý do tại sao Nấc 3 rất quan trọng, mặc dù những người mà tôi biết không có ai có thể vĩnh viễn sống ở Nấc 3 cả, nhưng nếu như bạn thường xuyên tiến vào được nấc này thì nó sẽ giúp ích cho bạn rất nhiều trong cuộc chiến với Nấc 1 và Nấc 2, từ đó giúp bạn trở thành một người tốt hơn và hạnh phúc hơn.

Nấc 3 cũng là câu trả lời cho bất kỳ ai buộc tội những người vô thần là vô đạo đức hay yếm thế hoặc hư vô, hoặc tự hỏi làm thế nào những người vô thần tìm thấy bất kỳ ý nghĩa nào trong cuộc sống mà không có sự hy vọng và khuyến khích của thế giới bên kia. Đó là một lối suy nghĩ ở Nấc 1 khi nhìn nhận một người vô thần như thế, khi mà sự sống trên trái đất được coi là điều hiển nhiên và người ta cho rằng bất kỳ sự thúc đẩy hay cảm xúc tích cực nào cũng đều phải đến từ những tác nhân bên ngoài cuộc sống. Ở Nấc 3, tôi cảm thấy vô cùng may mắn khi được sống và không thể tin được rằng tôi là một nhóm nguyên tử có thể nghĩ về các nguyên tử. Ở Nấc 3, chỉ nghĩ về bản chất cuộc sống thôi đã có thể khiến tôi trở nên phấn khích, hy vọng, yêu thương, và tử tế rồi. Nhưng Nấc 3 có thể trở nên khả thi là bởi vì đã có khoa học dọn đường sẵn, đó là lý do Carl Sagan nói rằng “khoa học không chỉ tương thích với tâm linh; mà còn là một cội nguồn sâu sắc của tâm linh.” Theo cách này, khoa học chính là “nhà tiên tri” cho hệ tư tưởng này, một tư tưởng đã phơi bày sự thật cho chúng ta thấy và cho chúng ta cơ hội để thay đổi bản thân mình.

Cho phép tôi tóm tắt lại những gì đã trình bày cho đến giờ: Tại Nấc 1, bạn đang ở trong một bong bóng ảo tưởng. Ở Nấc 2, có nhiều sự rõ ràng hơn về cuộc sống, nhưng nó nằm trong một bong bóng ảo tưởng lớn hơn nhiều. Nhưng Nấc 3 được cho là hoàn toàn rõ ràng, không còn lớp sương mù nào che đậy sự thật nữa, vậy cần chi phải có thêm một nấc nữa?

Nấc 4: Điều bí ẩn vĩ đại
 
Nếu có lúc nào chúng ta đạt đến điểm mà chúng ta nghĩ rằng chúng ta hiểu thấu đáo chúng ta là ai và chúng ta đến từ đâu, thì lúc ấy chúng ta sẽ thất bại. 
- Carl Sagan
 
Phần lớn những gì chúng ta làm cho đến lúc này là để xóa tan lớp sương mù để giúp chúng ta với tư cách là con người và là một giống loài có khả năng nhận biết nhiều nhất có thể về chân lý của cuộc sống:
 
Step 1-3 Circles
 
Step 1 = Nấc 1
Step 2 = Nấc 2
Step 3 = Nấc 3
Clarity = Sự rõ ràng
 
Ở Nấc 4, chúng ta được gợi nhớ về một sự thật không thể chối cãi, đó là:
Step 4 Circle
Everything we don’t know = Tất cả những gì chúng ta không biết
Everything we know = Tất cả những gì chúng ta biết
 
Trên thực tế, bất kỳ cuộc thảo luận nào thực tại của chúng ta – nói cách khác, là sự thật của vũ trụ hay sự tồn tại của chúng ta – hoàn toàn đều là ảo tưởng nếu không thừa nhận sự hiện hữu của đốm lớn màu tím đó, vốn tạo nên gần như toàn bộ thực tại.

Nhưng bạn biết đấy, nhân loại họ không thích đốm màu tím đó chút nào. Không hề. Vết đốm đó khiến con người sợ hãi và yếu đuối, và trong lịch sử chúng ta đã nhiều lần hoàn toàn phủ nhận sự tồn tại của nó, giống như việc sống trên bãi biển mà giả vờ đại dương không có ở đó. Thay vào đó, chúng ta tuyên bố chắc nịch rằng cuối cùng chúng ta đã biết hết mọi thứ về nó. Về mặt tôn giáo, chúng ta phát minh ra những huyền thoại và tuyên bố chúng là sự thật. Thậm chí nếu có một tín đồ tôn giáo sùng đạo, vốn tin tưởng vào sự thật được đề cập trong một quyển kinh sách nào đó, khi đọc được điều này cũng sẽ đồng ý với tôi về sự thêu dệt ra vài ngàn cuốn sách khác ngoài kia. Về mặt khoa học, chúng ta đã cố gắng để luôn tin tưởng rằng “thừa nhận bạn đã sai lầm khủng khiếp về thực tế” chỉ là một hiện tượng có trong quá khứ.

Việc hiểu biết của chúng ta về thực tại bị đảo ngược bởi một khám phá mới có tính đột phá cũng giống như một bước ngoặt gây sốc trong cuốn tiểu thuyết sử thi đầy bí ẩn mà nhân loại đang đọc, và tiến bộ trong lĩnh vực khoa học không thiếu những bước ngoặt này: Trái đất thì hình tròn, mặt trời chính là trung tâm của hệ mặt trời, chứ không phải là trái đất, khám phá ra các hạt hạ nguyên tử hoặc các thiên hà khác ngoài thiên hà của chúng ta, và lý thuyết tiến hóa... Vậy mà, với kiến ​​thức về tất cả những sự đột phá đó, Lord Kelvin, một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất trong lịch sử, vào năm 1900 lại có thể phát biểu rằng: “Hiện tại trong vật lý không còn gì mới để phát hiện nữa. Tất cả những gì còn lại chính là đo lường chính xác hơn và chính xác hơn nữa mà thôi” – nói cách khác, tại thời điểm này, mọi bước ngoặt đã được hoàn thành.

Tất nhiên, Kelvin cũng đã sai lầm như mọi nhà khoa học kiêu ngạo khác trong lịch sử. Lý thuyết về thuyết tương đối rộng và sau đó là lý thuyết cơ học lượng tử đã lật đổ mọi niềm tin của giới khoa học trong thế kỷ tiếp theo.

Thậm chí nếu như ngày hôm nay chúng ta thừa nhận rằng trong tương lai sẽ có nhiều sự đột phá nữa, thì chúng ta cũng có xu hướng nghĩ rằng hầu hết những gì tối quan trọng, to lớn nhất thì chúng ta cũng đã khám phá ra rồi, và hiện tại chúng ta có một bức tranh gần với hoàn hảo nhất về thực tại hơn cái thời mà loài người còn cho rằng Trái đất là một mặt phẳng. Điều đó đối với tôi mà nói thì giống như thế này:
 
Laughing
Haha those idiots only knew the stuff in the orange. They thought the Earth was flat! Imagine living in a time when there was so much humans didn’t know = Ha ha, lũ ngớ ngẩn chỉ biết những gì nằm trong vùng màu cam này. Tụi nó nghĩ Trái đất là mặt phẳng mới ghê! Không thể tưởng tượng nổi phải sống ở cái thời toàn lũ không biết gì này nó ra sao nữa.
Everything we don’t know = Những gì chúng ta không biết
 
Thực tế là, hãy nhớ rằng chúng ta không biết vũ trụ là gì cả. Nó có phải là tất cả không? Nó có phải là một bong bóng nhỏ trong một đa vũ trụ với toàn là bong bóng? Có phải nó hoàn toàn không phải là bong bóng mà là một ảo ảnh ba chiều? Và chúng ta có biết về Vụ nổ Big Bang, nhưng đó có phải là khởi đầu của mọi thứ? Có phải từ cái không có gì đã phát sinh ra một cái gì đó, hoặc nó chỉ là sự kiện gần nhất trong một chuỗi dài các chu kỳ co giãn nở? Chúng ta không biết vật chất tối (dark matter) là gì cả, chỉ có biết là nó tồn tại trong vũ trụ rất là nhiều, và khi chúng ta thảo luận về Nghịch lý Fermi, mọi thứ trở nên hoàn toàn rõ ràng rằng khoa học không biết gì về việc liệu có sự sống khác ngoài kia hay không hoặc nó có thể tiến bộ đến mức nào. 

Hay là Lý thuyết dây chẳng hạn, vốn được mọi người cho là bí mật để thống nhất hai lý thuyết lớn nhưng dường như không liên quan với nhau của thế giới vật lý - thuyết tương đối rộng và cơ học lượng tử? Lý thuyết dây hoặc sẽ là lý thuyết vĩ đại nhất mà chúng ta từng đưa ra hoặc là hoàn toàn sai sự thật, và có những nhà khoa học vĩ đại trên cả hai mặt của cuộc tranh luận này. Và với tư cách là người dân bình thường, tất cả những gì chúng ta cần làm là nhìn vào hai lý thuyết được chấp nhận rộng rãi đó để nhận ra thực tế có thể khác biệt lớn đến mức nào: Giống như thuyết tương đối rộng nói với chúng ta rằng nếu bạn bay đến một lỗ đen và xoay quanh nó một vài lần trong lực hấp dẫn dữ dội và sau đó quay trở lại trái đất vài giờ sau khi bạn rời đi, thì hàng thập kỷ đã đi qua trên trái đất trong lúc bạn ở lỗ đen vũ trụ. Và điều đó giống như một cây kem ốc quế so với những gì cơ học lượng tử chết tiệt cho chúng ta biết – ví dụ như như hai hạt trên hai vũ trụ khác nhau có sự liên kết, một cách đầy bí ẩn, với hành vi của cái còn lại, hay một con mèo sẽ vừa sống vừa chết cho đến khi bạn nhìn vào nó.

Và vấn đề là, tất cả mọi thứ tôi vừa đề cập vẫn nằm trong phạm vi hiểu biết của chúng ta. Như ta đã đề cập trước đó, so với mức độ nhận thức tiến hóa hơn, chúng ta có thể giống như một đứa trẻ ba tuổi, một con khỉ hoặc một con kiến, vậy tại sao chúng ta lại cho rằng chúng ta thậm chí có thể hiểu mọi thứ trong đốm màu tím đó? Một con khỉ không thể hiểu được việc trái đất là một hành tinh tròn, chứ đừng nói đến sự tồn tại của hệ mặt trời, thiên hà hay vũ trụ. Bạn có thể cố gắng giải thích điều đó với một con khỉ trong nhiều năm và chẳng có kết quả gì đâu. Vì vậy, đâu là những thứ mà chúng ta hoàn toàn không có khả năng nắm bắt được ngay cả khi có một giống loài thông minh hơn đã cố gắng hết sức để giải thích với chúng ta? Có lẽ là gần như tất cả mọi thứ.

Thực sự có hai lựa chọn khi nghĩ về bức tranh lớn hơn: Khiêm tốn hoặc ngu xuẩn.

Việc con người giả vờ chắc chắn là bởi vì trong quá khứ, khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta là trung tâm của mọi sáng tạo, thì sự không chắc chắn trở nên đáng sợ vì nó khiến cho thực tại của chúng ta trở nên ảm đạm hơn chúng ta nghĩ. Nhưng bây giờ, với quá nhiều thứ chưa được khám phá, mọi thứ trông rất ảm đạm đối với chúng ta với tư cách là con người và là một giống loài, vậy nên chúng ta nên đón nhận sự mơ hồ mới đúng. Quan điểm của tôi là tôi chỉ còn sống được một vài thập kỷ nữa và sau đó là vĩnh viễn không tồn tại, do vậy sự thật là chúng ta có thể đã hoàn toàn sai đối với tôi lại trở nên cực kỳ hứa hẹn.

Trớ trêu thay, khi suy nghĩ của tôi đạt đến đỉnh cao của chiếc cầu thang vô thần, khái niệm về một thứ gì đó có vẻ thiêng liêng đối với chúng ta có thể tồn tại dường như không còn vô lý nữa. Tôi vẫn hoàn toàn giữ quan điểm vô thần khi nói đến tất cả các quan niệm do con người tạo ra về một lực lượng thần thánh nào đó, mà theo tôi, chúng đã được tuyên bố “quá chắc chắn.” Nhưng liệu một lực lượng siêu tiên tiến có khả năng tồn tại hay không? Nhiều khả năng là có. Liệu chúng ta có thể được tạo ra bởi một cái gì đó/ai đó lớn lao hơn chúng ta hoặc giả chúng ta đang sống như một phần của một chương trình mô phỏng mà không hề nhận biết về nó? Chắc rồi! Tôi là chỉ một đứa trẻ ba tuổi thôi nhớ không, vậy tôi là ai mà dám nói không chứ?

Đối với tôi, tư duy thuần logic nói với tôi hãy là một con người vô thần trước tất cả các tôn giáo trên trái đất, và bản chất của sự tồn tại của chúng ta hoặc khả năng tồn tại của một đấng tối cao nào đó là bất khả tri. Tôi không suy luận những điều này thông qua bất kỳ hình thức đức tin nào cả, hoàn toàn chỉ bằng logic.

Tôi cho rằng Nấc 4 thật sự đáng kinh ngạc, nhưng tôi không chắc là mình có thể tiếp cận nó theo một cách thức tâm linh nào đó như tôi đôi khi có thể làm với Nấc 3 hay không. Khoảnh khắc vỡ òa của Nấc 4 có thể được dành cho những người có suy nghĩ cỡ Einstein nhưng ngay cả khi nếu tôi không thể đặt chân lên Nấc 4, tôi có thể biết là nó có tồn tại, ý nghĩa của nó là gì và tôi có thể nhắc nhở bản thân về sự tồn tại của nó. Vậy điều đó có lợi ích gì cho tôi với tư cách là một con người?

Bạn còn nhớ về sự khiêm tốn mạnh mẽ mà tôi đã đề cập ở Nấc 3? Bây giờ nhân nó với 100. Vì những lý do tôi vừa thảo luận, nó khiến tôi cảm thấy hy vọng hơn. Và nó khiến tôi chấp nhận cam chịu một cách thoải mái trước thực tế là tôi sẽ không bao giờ hiểu chuyện gì đang xảy ra, điều đó khiến tôi cảm thấy mình có thể rời tay khỏi vô lăng, ngả ra sau, thư giãn và chỉ tận hưởng chuyến hành trình. Theo cách này, tôi nghĩ Nấc 4 có thể khiến chúng ta sống nhiều hơn trong thì hiện tại. Nếu tôi chỉ là một phân tử trôi nổi trên đại dương mà tôi không thể hiểu, có lẽ tốt hơn là tôi nên tận hưởng điều đó.

Nấc 4 sẽ hữu ích cho nhân loại, vì nó giúp phá vỡ quan niệm rằng chúng ta đã biết tất tần tật. Quan niệm đó là bản tính nguyên thủy, dẫn đến sự bảo thủ và khơi mào cho các cuộc chiến. Chúng ta nên thống nhất trong sự không chắc chắn của mình, chứ không nên chia rẽ trên sự chắc chắn bịa đặt. Và càng nhiều người nhận thứ được đốm lớn màu tím kia, thì nhân loại sẽ càng tốt đẹp hơn.

Tại sao trí huệ là mục tiêu

Không có gì có thể xóa tan sương mù bằng giờ phút cận kề cái chết, đó là lý do tại sao mà ở thời điểm đó mọi người có thể nhìn rõ hơn những gì họ đã có thể làm khác đi: Tôi ước gì mình đã dành ít thời gian hơn cho công việc; tôi ước gì tôi đã tâm sự với vợ mình nhiều hơn; tôi ước gì tôi đã đi du lịch nhiều hơn; v.v... Mục tiêu của sự phát triển cá nhân chính là nên đạt được sự rõ ràng trong giờ phút cận tử đó, trong khi bạn vẫn còn đang sống, để bạn thực sự có thể làm được điều gì đó ý nghĩa cho cuộc đời.

Bạn làm được điều đó bằng cách phát triển trí huệ càng nhiều càng tốt, càng sớm càng tốt. Đối với tôi, trí huệ là điều quan trọng nhất để bạn phấn đấu trong kiếp người. Đó là mục tiêu lớn, mục tiêu chủ đạo làm nền tảng cho tất cả các mục tiêu khác. Tôi tin rằng tôi có một và chỉ một cơ hội được sống, và tôi sẽ sống theo cách hoàn hảo và ý nghĩa nhất có thể, đó sẽ là kết quả tốt nhất đối với tôi, và tôi sẽ làm được nhiều điều tốt đẹp hơn cho thế giới theo cách đó. Trí huệ giúp cho mọi người có được cái nhìn sâu sắc để biết được “hoàn hảo và ý nghĩa” thực sự là gì và giúp cho họ có được sự can đảm để đưa ra những lựa chọn sẽ đưa họ đến đó.

Và trong khi kinh nghiệm sống có thể đóng góp cho trí huệ, tôi nghĩ rằng trí huệ hầu hết đã có sẵn trong tất cả chúng ta, đó là tất cả mọi thứ mà Thượng Nhân biết. Khi chúng ta không khôn ngoan, đó là vì chúng ta không có quyền truy cập vào trí huệ của Thượng Nhân vì nó bị chôn vùi trong sương mù. Sương mù là sự đối nghịch của trí huệ, và khi bạn thăng tiến trên cầu thang nhận thức, trí huệ chỉ đơn giản là sản phẩm phụ của việc ý thức được gia tăng.

Một điều tôi đã học được ở một số thời điểm đó là già đi hoặc cao lớn không giống như việc trưởng thành. Trở thành một người trưởng thành là nói về mức độ trí huệ và quy mô phạm vi của tâm trí và hóa ra nó không đặc biệt tương quan với tuổi tác. Sau một độ tuổi nhất định, trưởng thành là việc vượt qua lớp sương mù của chính bạn, và đó là vấn đề về con người, không phải tuổi tác. Tôi biết một số người lớn tuổi cực kỳ thông thái, nhưng cũng có rất nhiều người ở độ tuổi của tôi có vẻ thông thái hơn cha mẹ họ về rất nhiều điều. Một số người trên con đường phát triển mà lớp sương mù không dày lắm thì khi già đi sẽ trở nên thông thái hơn theo tuổi tác, nhưng tôi cũng thấy điều ngược lại xảy ra với những người không chủ động phát triển. Theo tuổi tác, lớp sương mù xung quanh họ trở nên dày đặc hơn và họ thực sự trở nên bớt thông thái, thậm chí lại cả tin về tất cả mọi thứ.

Khi tôi nghĩ về những người tôi biết, tôi nhận ra rằng mức độ tôn trọng và ngưỡng mộ của tôi đối với một người gần như hoàn toàn tương xứng với mức độ thông thái và ý thức của người đó. Những người mà tôi tôn trọng nhất đều là những người trưởng thành và tuổi tác của họ rất là đa dạng.

Một cái nhìn khác về tôn giáo trong ánh sáng của tư tưởng này:

Cuộc thảo luận này giúp làm rõ các vấn đề của tôi với nền tôn giáo có tổ chức truyền thống. Có rất nhiều người tốt, ý tưởng tốt, có giá trị, có trí huệ trong thế giới tôn giáo, nhưng với tôi dường như điều đó xảy ra bất chấp tôn giáo và không phải nhờ tôn giáo. Sử dụng tôn giáo trong việc thúc đẩy nhân loại đòi hỏi một sự sáng tạo trong mọi việc, vì ở cấp độ cơ bản, hầu hết các tôn giáo dường như đối xử với mọi người như trẻ em thay vì thúc đẩy họ phát triển. Nhiều tôn giáo ngày nay chơi đùa với lớp sương mù của mọi người với việc “hãy tin tưởng vào điều này hay điều kia…” lan truyền sự sợ hãi và những cuốn sách thường là lời kêu gọi phân biệt 'chúng ta và họ'. Họ bảo mọi người tìm đến những bài kinh cổ xưa để tìm câu trả lời thay vì giúp mọi người hiểu biết sâu sắc hơn về tâm trí của chính họ, và sự cố chấp của họ khi nói về những vấn đề đúng và sai thường khiến họ không thể thấu hiểu được những vấn đề xã hội. Sự chắc chắn của họ về lịch sử thậm chí còn khiến cho những tín đồ của họ xa rời sự thật – bằng chứng là có đến 42% người Mỹ không biết sự thật về tiến hóa. (Một tội ác đáng sợ hơn đó chính là thế giới ghê tởm của giới chính trị Mỹ, với một nền văn hóa sống ở Nấc 1 và là nơi mà các chính trị gia trực tiếp cổ xúy cho bản năng động vật trong mỗi người, cố tình né tránh bất cứ điều gì trong các Nấc 2-4.)

Vậy tôi là gì?

Vâng, tôi là một người vô thần, nhưng tôi không nghĩ “chủ nghĩa vô thần” có thể mô tả chính xác quan điểm của tôi.

Vậy nên tôi sẽ tạo ra một thuật ngữ cho bản thân mình - tôi là một người theo đuổi sự thật. Trong hệ tư tưởng của tôi, sự thật là điều tôi luôn tìm kiếm, sự thật là điều tôi tôn thờ và học cách nhìn thấy sự thật dễ dàng hơn và thường xuyên hơn là điều dẫn đến sự phát triển.

Trong Chủ nghĩa sự thật (Truthism), mục tiêu là trở nên trí huệ hơn theo thời gian và trí huệ sẽ đến với bạn bất cứ khi nào bạn đủ tỉnh táo để nhìn thấy sự thật về con người, tình huống, thế giới hoặc vũ trụ. Sương mù là thứ cản đường bạn, khiến bạn vô thức, ảo tưởng và có đầu óc hạn hẹp, vì vậy chiến lược tăng trưởng chủ đạo hàng ngày là duy trì sự nhận thức về sương mù và rèn luyện trí óc của bạn để cố gắng nhìn thấy sự thật toàn diện trong mọi tình huống.

Theo thời gian, bạn muốn tỷ lệ [Thời gian ở Nấc 2] / [Thời gian ở Nấc 1] tăng lên một chút qua mỗi năm và bạn muốn ngày càng tốt hơn trong việc tạo ra những khoảnh khắc vỡ òa ở Nấc 3 và nhắc nhở bản thân về đốm màu tím của Nấc 4. Nếu bạn làm được những điều đó, tôi nghĩ rằng bạn đang phát triển theo cách tốt nhất có thể, và nó sẽ có tác động sâu sắc đến tất cả các khía cạnh trong cuộc sống của bạn.

Vậy đấy. Đó là Chủ nghĩa sự thật.

Tôi có phải là một người theo chủ nghĩa sự thật mẫu mực không? Tôi cho là mình cũng tạm ổn. Tôi khá hơn bản thân mình trước đây và chặng đường vẫn còn dài. Nhưng việc xác định được tư tưởng này sẽ giúp cho tôi biết tôi nên tập trung vào đâu, cần cảnh giác điều gì và làm thế nào để đánh giá tiến bộ của mình, tất cả những điều này sẽ giúp tôi đảm bảo rằng tôi thực sự đang cải thiện và tiến bộ nhanh hơn.

Để giúp tôi tiếp tục theo đuổi sứ mệnh của mình, tôi đã tạo ra một biểu tượng của Chủ nghĩa sự thật:
 logo
Đó là biểu tượng của tôi, câu thần chú của tôi, cách thể hiện niềm tin của tôi, đó là thứ tôi có thể nhìn vào mỗi khi có điều gì đó tốt hay xấu xảy ra, mỗi khi trước mắt phải đưa ra một quyết định lớn, hoặc vào một ngày bình thường như một lời nhắc nhở phải để ý đến lớp sương mù và duy trì nhận thức về bức tranh lớn hơn.

Còn bạn là gì?

Tôi đưa ra một thách thức dành cho bạn chính là hãy quyết định một thuật ngữ cho riêng mình, một thuật ngữ có thể đại diện chính xác hệ tư tưởng phát triển của bạn.

Nếu bạn tin tưởng vào Kitô giáo và nó thực sự giúp bạn phát triển, thì từ đó sẽ là người theo đạo Kitô. Có lẽ bạn đã có được chiến lược phát triển rõ ràng, cụ thể của riêng mình và bạn chỉ cần đặt một cái tên cho nó nữa thôi. Và cũng có thể Chủ nghĩa sự thật khiến bạn cảm thấy thân thuộc, truyền tải được cách thức tư duy của bạn nào giờ và bạn cũng muốn thử làm một người theo đuổi sự thật như tôi.

Hoặc có thể bạn chưa biết phương hướng phát triển của mình là gì hoặc những gì bạn đang sử dụng có hiệu quả hay không. Nếu như A) bạn không cảm thấy rằng mình có tiến bộ theo một cách có ý nghĩa trong vài năm qua, hoặc B) bạn không thể chứng thực các giá trị và triết lý quan trọng của mình bằng lý luận thực tiễn, thì bạn cần phải tìm một hệ tư tưởng mới.

Để làm được điều này, chỉ cần tự hỏi chính mình những câu hỏi mà tôi đã tự hỏi bản thân: Mục tiêu mà bạn muốn phát triển hướng tới là gì (và tại sao lại là mục tiêu đó), con đường đưa bạn đến đó trông như thế nào, điều gì đang ngáng đường bạn và làm thế nào bạn vượt qua được những trở ngại đó? Hàng ngày bạn phải thực hành những điều gì và qua từng năm tiến bộ của bạn sẽ như thế nào? Quan trọng nhất là làm thế nào để bạn mạnh mẽ và duy trì được việc luyện tập trong nhiều năm chứ không phải bốn ngày? Sau khi bạn đã suy nghĩ thấu đáo, hãy đặt tên cho hệ tư tưởng đó và tạo ra một biểu tượng hoặc một câu thần chú. 

Tôi hy vọng mình đã thuyết phục được bạn tin rằng điều này quan trọng như thế nào. Đừng chờ đợi cho đến giây phút cuối cùng trên giường bệnh rồi mới hình dung ra ý nghĩa của cuộc sống này.

 
menu
menu