Thông báo
Bạn đã gửi ý kiến thành công
23/07/2019, 13:32 GMTUTC

Phương trình hạnh phúc (Chương 5.2): Thí Nghiệm Tẩy Trắng

Cuộc đời không hề chọn lọc với những cú hích. Dù nó có thể hích mạnh hơn khi điều chờ đón bạn nơi cuối con đường là một điều vô cùng tốt đẹp, thì lúc này hay lúc khác cuộc đời đều khiến tất cả chúng ta phải đi đường vòng. Ngay cả bạn nữa, tôi cũng tin chắc rằng, đã phải đi vô số đường vòng.

Và đây là một bài kiểm tra đơn giản nhằm giúp bạn nhận biết được khi nào thì bạn nhận được một cú hích như vậy. Nó được gọi là bài kiểm tra tẩy trắng. Hãy tưởng tượng rằng có một công nghệ mới cho phép bạn lựa chọn bất kỳ một sự kiện trong quá khứ mà bạn không hề thích và có thể xoá nó đi như thể là nó chưa từng xảy ra trong cuộc đời bạn. Nó sẽ được xoá khỏi ký ức của bạn cũng như là khỏi chuỗi thời gian nữa. Cái công nghệ này xác định được chính xác sự kiện trong hệ không gian và thời gian và sử dụng thuật toán cao su, được lập trình chỉ với vài nghìn dòng mã Python[1], để xoá sạch sự kiện đó. Cái công nghệ này còn truy tìm những ảnh hưởng của sự kiện theo dòng thời gian và tự động xoá tất cả những hậu quả mà nó gây ra cho tới thời điểm hiện tại.

Bởi vì bạn là một trong số những độc giả yêu quý của tôi, tôi sẽ để bạn được thử nghiệm cái công nghệ mới này. Bạn có thể chọn xoá đi bất cứ điều gì mà bạn muốn. Bạn có thể chọn xoá đi cái bài giảng chán ốm với mọi thứ mà bạn buộc phải nghe về nó; bằng việc làm như vậy bạn sẽ xoá đi mọi sự tương tác với bất kỳ ai mà bạn đã gặp vào thời điểm đó, mọi cuộc điện thoại mà bạn thực hiện với những người sau đó, mọi mẩu thông tin còn đọng lại trong bạn – mọi thứ. Chương trình tẩy trắng cũng đồng thời trả lại cho bạn quãng thời gian mà bạn đã trải qua với sự kiện đó, vì thế nó sẽ giống như là việc bạn về nhà sớm hơn một tiếng đồng hồ bằng một con đường khác, nghe một chương trình khác trên đài phát thanh, và tương tự như thế. Con đường của cuộc đời bạn sẽ thay đổi để tương ứng với con đường không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ sự kiện nào mà bạn vừa lựa chọn xoá đi. Hy vọng rằng con đường mới này sẽ là con đường khiến bạn thấy hài lòng hơn, nhưng chẳng có đảm bảo nào được đưa ra trong thử nghiệm này cả.

Bắt đầu thôi nào, hãy lựa chọn một sự kiện mà bạn muốn xoá đi và nhìn vào tất cả những khúc khuỷu quanh co của cuộc sống mà bạn sẽ xoá đi cùng với nó.

Và giờ bạn hãy tự hỏi mình xem, nếu như cái công nghệ này thật sự tồn tại, thì có bao nhiêu sự kiện bạn sẽ lựa chọn xoá đi? Bạn hãy tự hỏi có bao nhiêu sự kiện mà bạn muốn giữ lại mặc dù vào thời điểm xảy ra bạn cho rằng chúng thật là tồi tệ?

Hầu hết tất cả những người khi nghe tôi đề cập tới giả thuyết này đều có cùng quan điểm. Trong khi một số ít khác tìm thấy vài sự kiện mà họ thấy hối hận sâu sắc và muốn xoá đi, thì hầu hết mọi người đều quyết định giữ lại những trải nghiệm khó khăn nhất của họ mà không thay đổi gì. Việc biết rằng xoá đi một sự kiện cũng sẽ đồng thời xoá đi những hệ quả mà nó mang tới, phần lớn những người được tôi phỏng vấn đều lựa chọn việc giữ lại cú hích đó, cảm thấy biết ơn trước con đường mà nó đã đưa họ tới. Một số người thậm chí còn nói rằng việc nhìn nhận những trải nghiệm đó như một cú hích khiến họ thấy rõ rằng có lẽ chúng là những điều tốt đẹp nhất đã xảy ra trong cuộc đời họ – dù cho điều này không phải lúc nào cũng dễ dàng nhận thấy được.

Khi nhìn lại, tôi có thể thấy rõ ràng con đường đời của bản thân tôi đã được giải vây ra sao bởi một loạt những cú hích ngoạn mục. Tuy vậy tôi vẫn muốn sử dụng chương trình tẩy trắng một lần nếu như có thể. Tôi thừa nhận rằng tôi vẫn muốn được xoá bỏ sự ra đi của Ali. Tôi chẳng mong mỏi gì hơn là một cái ôm xiết. Tôi hiểu rõ rằng sự ra đi của thằng bé chính là cú hích lớn nhất trong cuộc đời tôi, hướng tôi tới việc viết ra cuốn sách này và làm nhiều điều tốt đẹp hơn cho những người khác, nhưng ngay cả khi tôi kiểm soát được suy nghĩ của mình, thì con tim tôi vẫn luôn nhớ tới thằng bé. Tôi đoán là thời gian – rất nhiều thời gian – sẽ hàn gắn được những điều mà một suy nghĩ tích cực không thể làm được.

Có một câu truyện dân gian Ả Rập kể rằng cậu con trai của một ông lão khôn ngoan nọ đi tới bên cái giếng của làng vào một ngày nắng nóng. Hoàn toàn bất ngờ, chàng trai đã tìm thấy một chú ngựa ô thuần hoá, xinh đẹp. Mọi người trong làng đều cảm thấy ghen tị với chàng trai trẻ, và anh bắt đầu giành chiến thắng trong mọi cuộc đua với chú ngựa mới của mình. Người dân làng nói với ông lão rằng, “Con trai lão thật là may mắn.” Nhưng ông lão chỉ trả lời, “Anh không bao giờ biết chắc được.” Một tuần sau đó, chàng trai bị ngã ngựa và bị gãy mất một chân, vì vậy dân làng chạy tới thăm và nói với ông lão, “May mắn của con trai lão đã trở thành vận rủi!” Ông lão chỉ đáp lại, “Anh không bao giờ biết chắc được.” Rồi một tuần sau đó, kẻ thù của ngôi làng bất ngờ tấn công, tất cả thanh niên trai tráng đều bị bắt quân dịch, và rất nhiều người trong số đó hi sinh. Cậu con trai của ông lão thì bình an vô sự.

Hãy nhớ rằng: Bạn chẳng bao giờ biết chắc được

Giờ, bạn hãy thành thật nhé: Đã bao nhiêu lần những điều tệ hại nhất mà bạn phải đối mặt, theo thời gian, lại là điều tốt nhất từng xảy ra trong cuộc đời bạn? Bao nhiêu trong số đó khiến bạn trở thành con người bạn của ngày hôm nay? Bao nhiêu trong số đó giúp bạn gặp gỡ người mà bạn yêu thương và dạy cho bạn điều mà bạn cần phải học? Tôi biết là rất nhiều trong số những trải nghiệm ấy thật khắc nghiệt, và một số thì vẫn còn khiến bạn đau đớn, nhưng có bao nhiêu trong số chúng hoàn toàn tồi tệ, tồi tệ đến mức mà bạn sẵn sàng xoá trắng chúng đi?

Khi mà bạn nhận thấy rằng mọi sự kiện có vẻ như là tồi tệ sẽ đưa bạn vào con đường của những điều tốt đẹp, thì bạn sẽ thay đổi định nghĩa của chính mình về tốt và xấu. Định nghĩa mới sẽ giúp bạn điều chỉnh lại Phương trình Hạnh phúc của mình. Bạn sẽ nhận ra rằng đôi khi bạn quá thiếu nhẫn nại đối với những mong đợi của mình và rằng cuộc đời có thể làm bạn phải ngạc nhiên khi cuối cùng cũng đáp ứng mong muốn của bạn. Điều này đã xảy ra vô số lần trong quá khứ. Vậy tại sao lúc này nó lại thay đổi cơ chứ?



Mỗi một thời điểm trong cuộc đời bạn đều không tốt hay xấu hẳn. Khi mà bạn dẹp bỏ hoàn toàn những suy nghĩ trong đầu mình và nhìn thấu Ảo tưởng về Kiến thức, thì bạn sẽ nhận thấy điều mà Shakespeare nói là hoàn toàn chính xác:

“Chẳng có gì là tốt hay xấu cả, nhưng suy nghĩ của chúng ta lại biến nó thành như vậy.”

------
[1] Python là một ngôn ngữ lập trình thông dịch do Guido van Rossum tạo ra năm 1990 được phát triển để chạy trên nền Unix. Nhưng rồi theo thời gian, nó đã “bành trướng” sang mọi hệ điều hành từ MS-DOS đến Mac OS, OS/2, Windows, Linux và các hệ điều hành khác thuộc họ Unix. Python hoàn toàn tạo kiểu động và dùng cơ chế cấp phát bộ nhớ tự động; do vậy nó tương tự như Perl, Ruby, Scheme, Smalltalk, và Tcl. Python được phát triển trong một dự án mã mở, do tổ chức phi lợi nhuận Python Software Foundation quản lý.

 

 Người dịch: December Child

Chia sẻ bài viết qua email