Khi chúng ta nghĩ về những hành động và hành vi sẽ có tác động lớn nhất lên cuộc sống, chúng ta có xu hướng tưởng tượng ra những thời khắc lịch sử trong cuộc sống—tức là, những sự kiện giàu cảm xúc và đầy kịch tính. 

Nhưng thường thì, ngược lại là đàng khác. Bỏ rượu có lẽ sẽ thay đổi đời bạn nhiều hơn là leo núi. Tập thể dục ba lần một tuần trong vòng một năm có thể sẽ tác động mạnh mẽ đến tâm trạng và lòng tự tôn của bạn hơn một buổi hội thảo đắt đỏ. Chặn mạng xã hội trên các thiết bị của bạn trong tuần sẽ giúp bạn đạt được năng suất cao hơn bất kỳ bí kíp “hack” năng suất mà bạn tìm thấy trong một cuốn sách. 

Điều này có vẻ quá rõ ràng và đó là một phần lý do tại sao chúng ta không làm theo. Chúng ta trì hoãn, trì hoãn nữa và trì hoãn mãi, rồi cuối cùng, khi ta phát ngán với bản thân mình, ta lại tự nhủ, “Đã đến lúc cần phải thay đổi!” và sau đó chúng ta tìm kiếm giải pháp quyết liệt và dữ dội nhất mà ta có thể làm, trong khi thực tế thì từ xưa đến giờ, thay đổi rất đơn giản. 

Tôi cho rằng có hai lý do khiến chúng ta rất dở trong việc chấp nhận chuyện này. Lý do đầu tiên là những thứ thú vị thường dễ quảng bá và dễ bán hơn, vì vậy đó chính là những thứ mà bạn và tôi thường hay nghe đến. Uống nước ép cải xoăn và tập chống đẩy? Quên mẹ nó đi. Hãy bán nhà và sống trong một chiếc xe RV. 

Ở đây xuất hiện một hiệu ứng tâm lý, rằng một hành động càng gay gắt thì chúng ta càng giả định rằng mọi thứ sẽ thay đổi trong cuộc đời mình, một khi chúng ta làm như vậy. Nhưng đây là một ảo tưởng, một trò bịp bợm của tâm trí.    

Lý do khác khiến chúng ta khó chấp nhận điều này đó là chúng ta thích cái ý tưởng rằng ngoài kia có một vài bí mật tầm cỡ vũ trụ, đang đợi ta khám phá. Thật tuyệt làm sao! Nó mang đến hy vọng cho ta. Nó giúp chúng ta chịu đựng những ngày buồn tẻ, lặp đi lặp lại vốn là thứ không thể tránh khỏi trong cuộc sống. Chúng ta không muốn thừa nhận rằng chúng là điều chắc chắn xảy ra. Vì thế mà ta chạy theo ảo tưởng thay đổi-cuộc sống tiếp theo. 

Sự buồn chán có ưu điểm—và không chỉ nằm ở việc khoan dung với nó, mà còn học cách đón nhận nó. Đó là nơi tạo ra giá trị thực trong cuộc sống. Và đó cũng là nơi mà người ta trải nghiệm được thứ giá trị nhất.

 

Nguồn: Mark Manson