Khi bắt gặp ảnh hồ sơ của người cũ trên ứng dụng hẹn hò
thế giới hiện đại đã tạo ra một đóng góp rất riêng vào kho tàng khổ đau tình ái, nỗi nhói buốt khi thấy người cũ của mình trên một ứng dụng hẹn hò (người đã rời bỏ ta, hoàn toàn trái với ý muốn của ta).
Dĩ nhiên, ở những thời khác cũng từng có những phiên bản tương tự. Thấy tên họ trên bảng thông báo cho buổi khiêu vũ tối nay. Bắt gặp họ trên đại lộ, khoác tay một người lạ. Thoáng nhìn họ trên con phố dài, đứng đợi câu lạc bộ đêm mở cửa.
Nhưng ta có thể nói: thế giới hiện đại đã tạo ra một đóng góp rất riêng vào kho tàng khổ đau tình ái, nỗi nhói buốt khi thấy người cũ của mình trên một ứng dụng hẹn hò (người đã rời bỏ ta, hoàn toàn trái với ý muốn của ta).
Họ từng gọi bạn là “người yêu dấu của anh/em”. Bạn từng chăm sóc họ khi họ sốt. Bạn từng lắng nghe, trấn an họ qua hết cơn hoảng loạn này đến cơn hoảng loạn khác về sự nghiệp và đời sống xã hội. Bạn từng tưởng tượng về một “mãi mãi”. Cho đến khi họ viện ra những lý do mơ hồ về việc “muốn tung cánh bay xa” rồi đi Oslo với bạn bè, và không bao giờ quay lại.
Và giờ thì họ lại ở đây: trau chuốt, tái sinh, đi tìm tình yêu, như thể không hề có lịch sử.
Nỗi đau khi thấy người cũ trên ứng dụng hẹn hò
Họ trông khác hẳn. Một Chủ nhật điển hình của họ là gì nhỉ? Đi gym (không một lời nhắc đến những giọt nước mắt, căn bệnh mãn tính hay sự tự ti về người chị gái của mình). Con đường vào tim họ? Một chú chó spaniel. Và vì bạn hẳn đã làm điều gì đó rất tệ trong kiếp trước, họ có thể đã dùng chính bức ảnh bạn chụp cho họ trong đêm bạn cố hàn gắn ở cái nhà hàng Nhật đắt đỏ đến vô lý ấy.
Vì cả “gói” trông quá hấp dẫn, chẳng bao lâu nữa, sẽ có một người vô tội nào đó (một bác sĩ hay công chức, một môi giới hay một chủ phòng tranh) bấm “thích”, và hai người sẽ kết thúc trong một quán nhỏ ở trung tâm hay phía đông thành phố. Trước món má cá ngừ và bít tết tiêu xanh, người kia sẽ hỏi về quá khứ, và họ sẽ nói: à, tôi từng quen người này khá lâu, họ rất tốt nhưng hơi nặng nề. Họ muốn quá nhiều. Có lẽ lúc đó tôi chưa sẵn sàng. Mối quan hệ mãnh liệt nhưng không phải mãi mãi.
Và họ sẽ không bị hỏi thêm, vì ta thường để những chuyện ấy trôi qua, nhất là khi ai đó duyên dáng và nói năng dịu dàng. Ta tưởng rằng con người có thể đơn giản đúng như cách họ kể về mình.
Năm năm sẽ thu lại thành vài câu ngắn ngủi, cũng như trong lịch sử các dân tộc, hàng trăm năm, đầy ắp những khoảnh khắc chi li, những lá cờ của nhà Capet phất lên chống lại nhà Plantagenet, cuộc vây hãm Acre, lễ đăng quang của Charlemagne, cuộc nổi dậy của nông dân, Hiệp ước Worms, Đại dịch Cái Chết Đen, chuyện tình Abelard và Heloïse, vụ thiêu sống Jeanne d’Arc, những bức tượng quái thú trên mái Nhà thờ Chartres, có thể chỉ tan biến vào cái tên mờ nhạt: “Thời Trung Cổ”. Thế nên cả một mối quan hệ có thể chỉ còn là một lời nhắc lướt qua: “một người tôi quen một thời gian sau khi tốt nghiệp”, đúng lúc anh bồi bàn đặt xuống bàn một bát ô-liu.

Photo by De an Sun on Unsplash
Quên đi, bắt đầu lại, và cái giá của tự do
Họ ra đi vì sâu thẳm bên trong, họ nghĩ rằng điều đó chẳng liên quan gì đến những nghịch lý vốn có của tình yêu, hay bản chất cứng đầu của đời sống, hay những rối rắm trong chính tính cách họ. Đó là chuyện hợp hay không hợp, chuyện “hóa học” và, tận gốc, là chuyện về bạn: kiểu cản trở và đòi hỏi rất riêng của bạn.
Ai có thể trách họ vì cách diễn giải ấy? Mọi thứ đều khuyến khích nó: nhà hàng, ứng dụng, bài hát, bạn bè. Phải cần một bàn tay cực kỳ vững vàng, và rất nhiều trải nghiệm mệt mỏi, mới có thể giữ được một tập hợp sự thật u ám hơn: cứ ở lại, lũ quỷ sẽ theo bạn vào mọi mối quan hệ, chẳng có đường trốn khỏi những thử thách, hãy gắn bó với những gì bạn có trừ khi nó trở nên không thể chịu nổi vì những lý do bạn hiểu tận gốc, chỉ từ bỏ tình yêu như một lựa chọn cuối cùng. Ai đủ can đảm cho tất cả những điều đó?
Vì thế, ta thường xuyên đốt sạch một kho tri thức cảm xúc tương đương với Thư viện Alexandria. Ta đổ hết tất cả – những cuộc trò chuyện, những biệt danh, những buổi trị liệu, những trang nhật ký và những lời van nài trong đêm khuya – xuống biển, mua một bộ đồ mới, khoe cơ bắp hay thấp thoáng đồ lót, rồi quay lại “chiến trường”, cuối cùng ngồi trong một quán tapas Argentina mới mở gần Covent Garden với một người mà ta tạm quên mất tên khi họ đi vào nhà vệ sinh. Thật trơ trẽn làm sao. Nhưng cũng đầy hy vọng làm sao.
Dĩ nhiên, con người phải được phép ra đi; ta phải trân trọng quyền khởi đầu lại, khó khăn lắm mới giành được, ở bất kỳ tuổi nào, bao nhiêu lần cũng được. Nhưng đồng thời, ta phải có khả năng giải thích cho chính mình và có lẽ cho cộng đồng vì sao ta làm thế. Vì sao ta cho nổ tung lâu đài ấy? Vì sao ta hủy hoại năm năm nỗ lực? Có thể có những lý do chính đáng; ta nên nói rõ được chúng. Ta nên được tự do, nhưng chỉ sau khi đã thể hiện một sự hiểu biết thấu đáo về phần đóng góp của mình vào thảm họa, sau khi đã biết, biết thật rõ, ta đang mang thứ rắc rối gì vào tình yêu.
Sẽ chẳng bao giờ là một ngày đẹp khi ta thấy thiên thần của mình trên một ứng dụng. Tuy vậy, nỗi đau khi thấy người cũ trên ứng dụng hẹn hò có thể dịu đi, nếu mọi thứ đã kết thúc vì những lý do thông minh, tỉnh táo và thật sự cần thiết nhất.
Nguồn: ON SEEING AN EX’S PROFILE ON A DATING APP | The School Of Life
---
.png)
