Ngừng bỏ rơi chính mình bằng cách từ bỏ 10 thói quen này ngay hôm nay

ngung-bo-roi-chinh-minh-bang-cach-tu-bo-10-thoi-quen-nay-ngay-hom-nay

Cách nhận diện và đảo ngược những thói quen hằng ngày đang âm thầm làm tổn hại lòng tự trọng của bạn.

ĐIỂM CHÍNH

  • Những hành vi nhỏ nhặt mỗi ngày như cố làm vừa lòng người khác hay xin lỗi quá nhiều dần bào mòn niềm tin bạn dành cho chính mình.
  • Từ bỏ nhu cầu của bản thân để đổi lấy sự chấp thuận khiến bạn xa rời sự thật bên trong.
  • Khôi phục lòng tự trọng bắt đầu từ việc nhận ra điều gì không còn nuôi dưỡng sự an lành của bạn.
  • Ranh giới, sự liêm chính và khả năng tự nhận thức là chìa khóa để chữa lành sự tự bỏ rơi mình.

Chúng ta thường nghĩ bị bỏ rơi là điều người khác gây ra cho ta. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu hình thức bỏ rơi sâu sắc và đau đớn nhất lại chính là điều ta làm với bản thân mình?

Mối quan hệ quan trọng nhất trong đời bạn là mối quan hệ với chính bạn. Nó đặt nền móng cho cách bạn kết nối với người khác, cách bạn thiết lập ranh giới, và cách bạn hiện diện giữa thế giới này.

Mỗi ngày, ta đều đưa ra những lựa chọn hoặc trao quyền cho mình, hoặc tước đi sức mạnh của mình. Chính những lựa chọn ấy dệt nên trải nghiệm sống và quyết định chất lượng cuộc đời ta.

Trong bài viết này, bạn sẽ nhận ra 10 cách phổ biến nhưng thường bị bỏ qua mà con người tự rời bỏ chính mình, đồng thời tìm thấy những con đường dịu dàng và đầy sức mạnh để trở về với con người chân thật bên trong.

1. Nói “đồng ý” khi lòng bạn muốn nói “không.”

Mỗi lần bạn chấp nhận điều đi ngược lại mong muốn hay nhu cầu của mình, bạn đã làm rạn nứt sự liêm chính và đánh đổi tính chân thật. Làm vừa lòng người khác vì sợ bị từ chối chính là phản bội bản thân. Nếu bạn luôn làm theo ý người khác, làm sao bạn có thể biết mình thực sự muốn gì?

Hãy can đảm nói một lời “không” đầy yêu thương khi điều đó phù hợp với sự thật trong bạn. Nếu ai đó rời đi chỉ vì bạn nhẹ nhàng nói “không,” thì có lẽ họ chưa từng thật sự đồng hành cùng con đường của bạn.

2. Nói “xin lỗi” với người đáng lẽ phải xin lỗi bạn.

Xin lỗi khi bạn biết mình không làm gì sai sẽ giữ bạn trong cảm giác tội lỗi và làm giảm giá trị bản thân. Xoa dịu cái tôi của người khác để tránh xung đột có thể khiến bạn thấy nhẹ nhõm trong chốc lát, nhưng về lâu dài, bạn vẫn một mình gánh lấy cảm giác tội lỗi, một gánh nặng luôn được mang trong lặng lẽ.

Bạn dạy người khác cách đối xử với mình. Hãy từ bỏ thói quen nhận hết lỗi về phía mình bằng cách đứng vững trong sự liêm chính. Để người khác chịu trách nhiệm cho hành vi của họ. Nếu họ không làm được điều đó, có thể họ chưa đủ khả năng gặp bạn ở mức độ trung thực và tôn trọng lẫn nhau mà bạn xứng đáng có.

3. Giải thích quá nhiều về bản thân.

Điều thực sự đang diễn ra là thế này: khi bạn giải thích quá mức, bạn đang tìm kiếm sự cho phép từ người khác để được là chính mình. Điều này thường bắt nguồn từ những trải nghiệm tiêu cực với những người có quyền lực trong quá khứ và những nỗi sợ cũ, sợ bị phán xét, bị gắn nhãn, bị trừng phạt, hay không được tin tưởng, dù bạn chẳng làm gì sai.

Hãy tin rằng cảm xúc của bạn là hợp lệ, ngay cả khi không cần lời giải thích. Hãy tin rằng lời nói của bạn là đủ.

Bạn không nợ ai một lời giải thích chỉ vì bạn là bạn.

Images: Krakenimages.com/Shutterstock

4. Tìm kiếm sự công nhận từ những người không quan tâm đến bạn.

Được công nhận là một nhu cầu tự nhiên của con người. Nhưng đặt giá trị bản thân vào tay những người thờ ơ với mình là một cách tự lãng quên sâu sắc. Có một sự thật vang vọng qua mọi nền văn hóa và mọi thời đại: Sự công nhận đích thực đến từ bên trong, không ai có thể ban phát hay tước đoạt nó khỏi bạn.

Hãy quay về bên trong. Giá trị của bạn vốn đã ở đó. Hãy ở cạnh những người nhìn thấy ánh sáng của bạn.

5. Bỏ bê cơ thể mình.

Cơ thể bạn là ngôi đền thiêng của tâm hồn. Phớt lờ những nhu cầu của nó, ăn uống qua loa, thiếu nghỉ ngơi, lười vận động, chẳng khác nào mỗi ngày bạn để rác vương vãi khắp sàn nơi chốn linh thiêng ấy.

Hãy chăm sóc cơ thể bằng tình yêu và sự tỉnh thức. Nuôi dưỡng nó, cho nó nghỉ ngơi, cho nó được chuyển động. Khi làm vậy, bạn đang nuôi dưỡng toàn bộ con người mình. Sức khỏe thể chất và đời sống tinh thần không thể tách rời.

6. Ở lại trong những mối quan hệ độc hại.

Một mối quan hệ độc hại không chỉ rút cạn sinh lực và năng lượng của bạn, mà còn làm rạn nứt tâm hồn bạn. Nó thì thầm một lời dối trá rằng bạn không xứng đáng được yêu thương hay tôn trọng. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi: Ai cũng xứng đáng được yêu thương và tôn trọng, bao gồm cả bạn. Không có ngoại lệ.

Bạn xứng đáng có bình yên, tình yêu và sự an toàn. Hãy rời bỏ những điều làm bạn tổn thương. Tìm đến những nơi khiến tâm hồn bạn cảm thấy được trở về.

7. Nghi ngờ chính mình.

Điều thực sự đang diễn ra là thế này: Sự hoài nghi bản thân là tiếng ồn ào của cái tôi (kẻ chỉ trích bên trong) đang phát lại những giới hạn và nỗi sợ cũ. Đó là một phản ứng đã được hình thành từ điều kiện hóa, khiến bạn xa rời sự thật về chính mình, cắt đứt bạn khỏi sức mạnh và tiềm năng chân thật.

Nhưng bạn không phải là cái tôi ấy. Bạn là người làm chủ nó.

Con người chân thật bên trong bạn vốn thông tuệ và rộng lớn vô cùng. Nó biết rằng bạn đã “đủ” rồi. Hãy tin vào tiếng nói dịu dàng, mềm mại ấy. Không có sai lầm, chỉ có trưởng thành. Hít thở. Lặng yên. Lắng nghe.

Bạn không đến đây để sợ hãi cuộc đời. Bạn đến đây để khám phá nó.

8. Không nhờ giúp đỡ khi bạn cần.

Nhiều người trong chúng ta từng bị tổn thương bởi chính những người lẽ ra phải yêu thương và chăm sóc mình vô điều kiện khi còn bé. Niềm tin rằng mình phải tự xoay xở một mình thường bắt nguồn từ những vết thương cũ và nỗi sợ, sợ bị từ chối, sợ bị bỏ rơi, sợ mắc nợ quyền lực. Những “vết sẹo” ấy làm méo mó sự thật: nhờ giúp đỡ là một sức mạnh, không phải yếu đuối.

Hãy mở lời. Bạn không hề đơn độc. Hãy tin rằng con người sẵn sàng giúp bạn nhiều hơn bạn tưởng.

9. Thất hứa với chính mình.

Mỗi lần bạn thất hứa với bản thân, bạn lại làm sứt mẻ niềm tin mình dành cho mình. Dạng tự bỏ rơi này gắn chặt với việc không giữ ranh giới, khi bạn đặt mong muốn và nhu cầu của người khác lên trước chính mình. Không có ranh giới, bất cứ ai cũng có thể bước qua bạn. Nếu bạn còn không trân trọng mình, tại sao người khác phải làm điều đó?

Hãy giữ trọn lời mình nói. Hãy tôn trọng ranh giới như những lời thề thiêng liêng. Đó là cách bạn xây dựng sự liêm chính và sức mạnh tinh thần.

10. Cố gắng hòa nhập vào nơi mình không thuộc về, hoặc mong muốn trở thành một ai khác.

Che giấu con người thật của mình hay ước mình là người khác chỉ để được chấp nhận chính là hình thức tự chối bỏ sâu sắc nhất. Điều đó khiến bạn chỉ sống ở bề mặt của cuộc đời, thay vì chạm vào chiều sâu của nó. Bạn không sinh ra để rập khuôn theo số đông. Bạn sinh ra để được là chính mình.

Oscar Wilde từng nói: “Hãy là chính mình; bởi những người khác đã có người làm rồi.” Bạn là độc nhất. Nếu bạn không khám phá mục đích riêng của mình, bạn sẽ bỏ lỡ ý nghĩa của việc có mặt trên đời.

Thế giới không cần thêm một bản sao, thế giới cần bạn.

Mỗi hành động kể trên đều âm thầm bào mòn tâm hồn bạn. Khi bạn bắt đầu nhận ra và chuyển hóa những khuôn mẫu ấy, bạn dần lấy lại sức mạnh của mình, từng lựa chọn một. Hành động yêu thương bản thân sâu sắc nhất là tôn trọng con người chân thật của mình trong từng khoảnh khắc. Bởi khi bạn ngừng bỏ rơi chính mình, thế giới cũng thôi khiến bạn cảm thấy bị bỏ rơi.

Hãy bắt đầu từ điều nhỏ bé. Chọn sự thật. Trở về với chính mình. 

Tác giả: Gordana Biernat

Nguồn: Stop Abandoning Yourself by Breaking These 10 Habits Now | Psychology Today

menu
menu