Cách ngủ ngon hơn

cach-ngu-ngon-hon

Đôi khi, đơn giản là vì ta uống quá nhiều cà phê, hay phòng ngủ quá nóng, nhưng phần lớn, chứng mất ngủ lại bắt nguồn từ tâm lý.

Đôi khi, đơn giản là vì ta uống quá nhiều cà phê, hay phòng ngủ quá nóng, nhưng phần lớn, chứng mất ngủ lại bắt nguồn từ tâm lý. Đó như một sự “trả đũa” của tâm trí trước tất cả những nỗ lực mà, phần nhiều ta không hề hay biết, ta đã bỏ ra để né tránh một vài suy nghĩ nào đó trong ban ngày. Ta bị đánh thức bởi nhu cầu phải nghĩ về một điều mà ta đã cần mẫn lờ đi, có lẽ vì công việc, hay vì những bổn phận xã hội và gia đình. Ban ngày, trong ồn ào náo nhiệt, tầng sâu của tâm trí đã cố gắng thu hút sự chú ý của ta bằng những cách thông thường hơn; còn giờ đây, trong sự tĩnh lặng của đêm, nó muốn hẹn ta một cuộc gặp với vài hiểu biết quan trọng.

Những lần tỉnh giấc lúc 3 giờ sáng là dấu hiệu cho thấy ta đã nhiều lần không thực hiện kiểu tự suy ngẫm cần thiết để có thể sống yên ổn. Ta không lười biếng; ta cũng không cố tình trốn tránh trách nhiệm. Đơn giản là ta đang lẩn tránh, vì những lý do rất dễ cảm thông, khỏi một loạt suy nghĩ khó khăn, có thể về công việc, về một mối quan hệ, hay về tuổi thơ của mình.

Nếu muốn lấy lại giấc ngủ, ta nên bắt đầu ghé thăm, với nhiều dịu dàng và trí tưởng tượng hơn những gì ta cho phép mình ban ngày, một vài căn phòng đã bị chốt kín trong tâm trí. Trong tinh thần tò mò hiền hòa, được chăn ấm che chở, dưới sự chăm nom của bóng tối, ta có thể dám đặt ra những câu hỏi như:

— Lúc này, điều gì thật sự, thật sự làm tôi buồn?
— Ai đã làm tổn thương tôi?
— Điều gì cần phải thay đổi?
— Nỗi đau thật sự ẩn dưới lớp lo âu bề mặt là gì?
— Linh cảm của tôi đang bảo tôi cần biết điều gì ngay bây giờ?
— Và tiếp theo, tôi nên làm gì?

Chắc chắn đó là những câu hỏi không dễ chịu, nhưng ta có thể dùng đêm tối để giúp mình đối diện với chúng. Mọi người khác đều đang ngủ. Việc ta nghĩ theo những cách “không bình thường” giờ đây cũng bớt quan trọng hơn. Ta có thể kỳ lạ, mộng mơ, giàu tưởng tượng và tử tế. Ta có thể “hơi điên” từ 3 đến 4 giờ sáng mà chẳng ai cần phải biết. Ta có thể viết mọi thứ ra một cuốn sổ tay rồi sáng mai xé bỏ những trang giấy ấy. Điều quan trọng là ta cho chính mình cơ hội hiểu rõ hơn một chút về phần tâm hồn nhút nhát và đau đớn của mình. Nó đã kêu cứu sự chú ý của ta từ lâu, còn ta cho đến giờ vẫn trốn chạy khỏi bổn phận chăm sóc ấy.

Trách nhiệm sau cùng của tâm trí là hướng về sự trưởng thành và tự thấu hiểu của ta. Dĩ nhiên, nó muốn ta ngủ, nó hiểu, không kém gì bất kỳ chuyên gia nào, rằng nghỉ ngơi là quan trọng; nhưng nó còn ưu tiên một điều thậm chí quan trọng hơn những tay chân tràn đầy năng lượng: sự sáng tỏ về mặt tâm lý. Nó cần ta đã cảm nhận điều cần được cảm nhận, đã tức giận ở nơi ta đang phẫn nộ, đã buồn ở nơi ta đang đau thương. Nó không thể kìm nén được thôi thúc phải làm cho bề mặt đời sống của ta khớp với chiều sâu bên trong. Nó đang cố đưa ta đến “Trường Học Của Đêm”, không phải để làm khó ta, mà để ta kịp học lại vài bài học then chốt về con người thật của mình, những bài học mà đến giờ ta quá bận rộn hoặc quá ngại ngần để tham dự.

Nguồn: HOW TO SLEEP BETTER | The School Of Life

---

The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam

https://s.shopee.vn/2Vl62V5ryY

menu
menu