Vì sao ta cứ mãi chọn nhầm người yêu
Có một kiểu người mà dường như lúc nào cũng “đen đủi” trong chuyện tình cảm.
Có một kiểu người mà dường như lúc nào cũng “đen đủi” trong chuyện tình cảm. Dẫu họ đã rất thiện chí và cố gắng, họ vẫn cứ đi từ mối quan hệ không như ý này sang mối quan hệ không như ý khác, mà chẳng bao giờ có thể yên bề gia thất. Người yêu trước thì hóa ra đã bí mật có vợ, người tiếp theo, sau quãng đầu đầy hứng khởi, lại bặt vô âm tín, người thứ ba thì nghiện rượu và bạo lực. Ta chỉ biết thở dài thương cảm cho cái gọi là vận xui quá đỗi ấy.
Thế nhưng, nếu nhìn kỹ hơn một chút, ta sẽ thấy rằng vận xui chỉ giải thích được một phần, còn lại là cả một quá trình “tuyển chọn” rất có chủ đích. Người yêu không may mắn ấy không chỉ vô tình vấp phải hết người tệ này đến người tệ khác; họ đã chủ động tìm đến, mời gọi những kiểu người như thế vào đời mình, đồng thời khéo léo bảo đảm rằng không một ứng viên tử tế nào có thể đặt chân trụ lại được. Họ vẫn rất đáng được cảm thông, nhưng không phải vì lý do mà chính họ thường than thở.

Thoạt nghe thì thật hợp lý khi ta nghĩ rằng điều ta tự nhiên mong muốn trong tình yêu là một người đối xử với ta bằng sự tôn trọng và dịu dàng, bằng lòng chung thủy và sự tinh tế. Nhưng dẫu những phẩm chất ấy nghe thật đáng mơ ước trên lý thuyết, thì trên thực tế, với một số người, chúng lại dễ khơi dậy nỗi lo âu dữ dội và đôi khi cả cảm giác ghê sợ.
Sẽ thật đơn giản là đẹp nếu có ai đó mang bữa sáng lên giường cho ta, đặt cho ta những biệt danh thân thương, nói rằng họ nhớ ta nhiều thế nào, rơm rớm nước mắt khi ta đi xa dài ngày, rồi còn cẩn thận đưa cho ta một chú gấu bông để nhét vào vali. Hẳn không thể có điều gì dễ thương hơn thế, trừ khi ta có chút hoài nghi về chính giá trị của bản thân mình.
Với những người thầm ghét chính mình, những quan tâm ấy lại dễ gây ra cảm giác bứt rứt và lo lắng nhức nhối: tại sao người yêu lại nghĩ tốt về ta đến vậy, hơn cả cách ta nghĩ về chính mình? Vì sao họ coi trọng ta đến thế, trong khi ta không chịu nổi hình ảnh phản chiếu của mình? Sao trong mắt họ ta lại cao quý đến vậy, còn trong mắt ta, ta lại đáng khinh đến thế? Vì sao họ gọi ta là xinh đẹp và tử tế, thông minh và sâu sắc, khi ta cảm thấy mình chẳng có gì trong số đó? Những sự quan tâm ấy rốt cuộc lại bị ta đáp trả bằng sự khinh miệt dành cho những lời tâng bốc giả tạo. Ta thấy buồn nôn khi nhận quà, bởi tận sâu thẳm, ta tin chắc rằng mình không xứng đáng.
Chính để trốn chạy cảm giác buồn nôn ấy, ta có thể lao vào vòng tay của những người mà ta biết chắc sẽ đủ tàn nhẫn với mình. Họ không hề rạng rỡ khi ta bước vào phòng, chẳng buồn quan tâm đến tuổi thơ của ta hay chuyện gì đã xảy ra với ta hôm nay, không mấy hào hứng với chuyện chăn gối, họ tán tỉnh người khác và chẳng cho ta chút bảo đảm nào rằng mối quan hệ này sẽ còn tồn tại đến ngày mai. Nghe thì thật khủng khiếp, và đúng là như vậy, nhưng đôi khi nó lại dễ chịu hơn rất nhiều so với việc bị dội lên bởi một lòng tốt mà ta tin trong xương tủy rằng mình chưa từng kiếm được. Ít ra, sự cay nghiệt ấy hoàn toàn khớp với cách ta tự đánh giá bản thân mình.
Dù ta có nói gì đi nữa, thì hầu như lúc nào cũng có cả một danh sách dài những người sẵn sàng đối xử với ta thật tử tế; chỉ là, không hề hay biết, ta đã trở thành bậc thầy trong việc gạt họ ra ngay từ cơ hội đầu tiên, ném họ sang một bên bằng những từ như “nhàm chán” hay “thiếu cảm hứng” mà thực ra ta muốn nói: họ không chịu nghĩ xấu về ta như chính ta nghĩ về mình, hoặc họ không có khả năng làm ta khổ theo cách ta cần phải khổ để cảm thấy rằng mình đang nhận được kiểu quan tâm “đúng với thân phận” của mình.
Sự thật là, những người tử tế ấy thường rất xa mới có thể gọi là tẻ nhạt hay ngốc nghếch. Họ đã tinh ý nhận ra ở ta điều mà chính ta còn chưa chịu thừa nhận: rằng ta không hề tệ hại, và rằng dưới lớp phòng vệ kia, ta vẫn là người hiền lành, ngọt ngào và xứng đáng. Chính những con người ấy lại làm ta sợ, bởi bằng lòng tốt của mình, họ thách thức một trụ cột căn bản trong tâm lý ta: ý nghĩ rằng ta sinh ra là để bị trừng phạt.
Rồi ta sẽ học được cách nhìn thấy rất nhiều người yêu tử tế như thế đang lặng lẽ chờ đợi ta ở hậu trường, và sẽ sẵn lòng đón họ vào trái tim mình hơn rất nhiều, ngay khi ta có thể chấp nhận rằng, dẫu ta có bao nhiêu khuyết điểm (mà thực ra đều hết sức bình thường), thì ta cũng không đáng phải bị đối xử tệ bạc suốt phần đời còn lại.
Nguồn: WHY WE KEEP CHOOSING BAD PARTNERS | The School Of Life
---
The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam
.png)
