Cách ta có thể làm tổn thương người khác mà không hề nghĩ tới
Rất nhiều điều ác trong thế giới này được gây ra bởi những người không thể tưởng tượng nổi rằng mình có khả năng làm đau ai đó.
Rất nhiều điều ác trong thế giới này được gây ra bởi những người không thể tưởng tượng nổi rằng mình có khả năng làm đau ai đó. Chính cảm giác rằng hành vi của họ chẳng hề “động chạm” gì đến ai khiến họ phớt lờ những quy tắc tối thiểu của sự lịch thiệp và nhân tính và vô tư đá vào người khác như thể đối phương đang mặc áo giáp.
Ở khía cạnh này, họ đang vô thức tôn vinh thời thơ ấu. Hãy nghĩ đến một đứa trẻ khoảng sáu tuổi, thích thú chế giễu cái cằm hai ngấn của bố mẹ hay những nếp nhăn quanh mắt họ. Với đứa trẻ ấy, cha mẹ vẫn, theo nhiều cách, là một vị thần bất khả xâm phạm. Họ sống trong một thế giới xa xôi và đáng nể của công việc, thẻ tín dụng, xe cộ và bản tin thời sự. Làm sao một người tầm vóc như thế lại có thể bị tổn thương bởi một lời nhận xét về thân hình chưa hoàn hảo, phát ra từ một sinh linh bé nhỏ còn chưa đánh vần cho ra hồn?

Nhưng đứa trẻ đã bỏ sót một điều quan trọng. Những lời nói ấy thực sự làm đau. Chúng có thể khiến cha mẹ khóc (trong lặng lẽ). Đứa trẻ đơn giản là không thể nắm bắt được nỗi tuyệt vọng và lo âu mà cha mẹ mình có thể đang mang, không thể hình dung ra mỗi buổi sáng họ đứng sững trước gương phòng tắm, bàng hoàng nhìn những dấu hiệu lão hóa hiển hiện, không ngừng nhắc họ về một cuộc đời đã sống sai nhịp. Vì lòng bao dung đầy phẩm giá, người lớn đã che chắn con mình khỏi sự mong manh của chính họ. Và giờ đây, đứa trẻ đang dành cho họ một lời khen đẹp đẽ nhưng lạc lối: tin rằng họ vượt lên trên mọi khổ đau.
Điều gì đó tương tự có thể xảy ra khi nhân viên tụ tập lại để buôn chuyện về sếp của mình. Trong trí tưởng tượng của họ, ông/bà chủ ở quá cao so với họ, đến mức những gì họ nói chắc chắn chẳng thể có ý nghĩa gì. Chỉ đến khi chính họ lên những vị trí cao hơn, họ mới bắt đầu nhận ra người đứng đầu có thể cảm thấy mong manh đến thế nào, việc muốn được người khác yêu mến là điều hoàn toàn bình thường ra sao (dù bạn có một ghế trong hội đồng quản trị), và lòng tự trọng của bạn thực sự không hoàn hảo chút nào.
Ý tưởng này soi sáng một cách hữu ích vào hoạt động của những kẻ đặc biệt nguy hiểm trên mạng. Nọc độc của họ không phải là biểu hiện của cảm giác quyền lực. Trái lại, kẻ troll thường cảm thấy mình như một kẻ lang thang thời trung cổ đứng ngoài một thành phố kiên cố, ném lời sỉ nhục và đe dọa vào những cư dân mà họ tin là đang ngủ yên phía sau những bức tường đá dày, được lính gác cảnh giác bảo vệ. Họ muốn làm đau, nhưng họ không hề thực sự tưởng tượng rằng mình có thể làm được; chính điều đó khiến họ trở nên tàn nhẫn đến vậy.
Lòng tốt đích thực có thể đòi hỏi chúng ta chấp nhận một ý tưởng rất xa lạ: dù ta trẻ đến đâu, dù ta cảm thấy mình bị lãng quên và phớt lờ đến mức nào, ta vẫn có sức mạnh để gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho người khác. Không phải vì ta không giàu có hay không được tôn sùng trong những vòng tròn tinh hoa mà ta mất đi khả năng an ủi hay làm tổn thương những người xa lạ. Chúng ta chỉ thực sự trở nên có đạo đức, và thực sự trưởng thành, khi hiểu rằng tất cả chúng ta, bất kể là ai, đều có thể làm hỏng một ngày của ai đó, và đôi khi, chỉ bằng vài lời nói bất cẩn và lạc chỗ, cả cuộc đời của họ.
Nguồn: HOW WE CAN HURT WITHOUT THINKING | The School Of Life
---
The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam
.png)
