Chân dung của sự âu yếm
Có một câu chuyện đang diễn ra, một câu chuyện rất đẹp, nhưng chúng ta không thể biết chắc từng chi tiết.
Có một câu chuyện đang diễn ra, một câu chuyện rất đẹp, nhưng chúng ta không thể biết chắc từng chi tiết. Ở phương diện này, chính chúng ta cũng đang đứng ngoài một khung cửa sổ, theo cách dễ chịu nhất.
Ta có thể đoán rằng đó là một mối quan hệ hiền hòa và dịu dàng. Đây là bà, mẹ, vú em hay dì; và ngay phía bên kia cửa sổ, sau những tấm kính mỏng manh kiểu Hà Lan thế kỷ XVII, là bé Maries, Annelies, Sofie hay Wilma. Có thể đó là một trò chơi: “Con chạy ra ngoài vẫy tay với bà nhé, và nhiệm vụ của bà là vẫy tay lại.” Hoặc: “Bà che mắt đi, con sẽ cúi xuống dưới cửa sổ, gõ nhẹ một cái, rồi bà phải tìm ra con trước khi con lại biến mất.” Hoặc, đơn giản hơn: “Mỗi khi con phải về nhà sau một ngày ở bên bà, con nhớ bà lắm, nên con thích chào tạm biệt thật nhiều lần: bốn lần trong phòng, hai lần ở hành lang, và thêm một lần nữa ở cửa sổ.”

Jacobus Vrel, Woman at a Window, Waving at a Girl, c. 1650
Nói cách khác, theo một cách nào đó rất khó định nghĩa, đây là một bức chân dung của tình yêu. Một người lớn, có lẽ là một người khá nghiêm túc, đã trải qua nhiều lo toan và gánh vác không ít trách nhiệm, đang cúi mình theo ý thích ngọt ngào và đầy tưởng tượng của một đứa trẻ nhỏ, trong hình bóng ấy bà nhìn thấy một phiên bản của chính mình (Vrel gợi ý rằng cửa sổ cũng là một tấm gương; người phụ nữ già đang ngắm nhìn hình ảnh trẻ trung hơn của mình). Một người trưởng thành, hoàn toàn có thể làm đứa trẻ xấu hổ, nói rằng mình bận hoặc rằng mọi thứ thật ngớ ngẩn, lại đang nhiệt tình nhập cuộc và dốc hết lòng cho nghi thức hay trò chơi ấy (thậm chí bà có thể ngã khỏi ghế).
Một trong những nguồn gốc bất ngờ của điều nghiêm túc và có ảnh hưởng sâu xa như sức khỏe tinh thần khi trưởng thành, có lẽ bắt đầu ngay tại đây. Nếu khi lớn lên, ta thấy mình sáng tạo hơn, biết trân trọng bản thân, hiểu cách giữ bình tĩnh và sẵn sàng trao đi sự âu yếm cho người khác, thì gần như chắc chắn là bởi vào một thời điểm rất xa xưa, đã có ai đó làm cho ta điều mà người phụ nữ trong bức tranh của Vrel đang làm cho cô bé: dành cho ta sự chú ý, đặt ta vào trung tâm của sự dịu dàng, trân quý ta theo những cách khiêm nhường nhưng vô cùng thiết yếu.
Những đứa trẻ lớn lên mà vẫn giữ được sự lành mạnh là những đứa trẻ đã được miễn cho việc phải quá ngoan hay quá “hợp lý” từ quá sớm. Chúng ta không thể biết nhiều về hoàn cảnh kinh tế của các nhân vật trong tranh của Vrel. Nhưng điều chúng ta biết là: những trò chơi như thế, và tình yêu ẩn sau chúng, chính là một phần của ý nghĩa đích thực của việc đã từng có được điều quý giá bậc nhất ấy, một tuổi thơ được nâng niu.
Nguồn: A PORTRAIT OF TENDERNESS | The School Of Life
---
.png)
