Chìa khóa để buông bỏ người cũ: Yêu họ nhiều hơn
“Càng ôm giữ giận hờn với quá khứ trong tim, bạn càng ít khả năng yêu thương trong hiện tại.” ~ Barbara De Angelis
Mối tình đầu đã nghiền nát trái tim tôi thành hàng ngàn mảnh vụn li ti. Tôi thật sự không nghĩ mình có thể sống sót. Mất anh giống như mất đi một phần thân thể. Tôi không thể vận hành, không thể sống đúng nghĩa.
Thế nhưng, đến khi chúng tôi chính thức chia xa, sợi dây kết nối giữa hai người đã rách nát, tứa máu, rã rời, chỉ còn vương lại vài sợi mỏng manh mà cả hai đều tưởng tượng ra.
Khi gặp nhau, chúng tôi là những thiếu niên ngây thơ, tin yêu và rộng mở. Ba năm sau, cả hai đã trở thành những kẻ nghiện ngập, tự hủy hoại bản thân theo cách riêng, và biến những lời nói từng thốt lên trong phút giây dịu dàng trở thành vũ khí sắc lẹm hướng vào nhau. Chúng tôi ở trong một cuộc chiến với nhau và với chính mình.
Chúng tôi đã kéo nhau xuống đáy sâu nhất của chính mình. Và có lẽ chính điều đó khiến việc buông bỏ trở nên khó khăn đến tàn nhẫn. Đúng, chúng tôi bệnh hoạn, cả về tâm trí lẫn cảm xúc nhưng chúng tôi "bệnh" cùng nhau.
Tôi cứ ngỡ mình đã “vượt qua anh” cho đến một ngày, ba năm sau, tôi nhận ra mình không hề nghĩ về anh trong suốt một tuần liền. Trước đó, hình ảnh anh vẫn luôn hiện lên nhiều lần trong ngày, nhất là khi tôi đi ngang những nơi hai đứa từng thân quen. Thành phố quanh tôi như một bãi mìn ký ức.
Trong ba năm ấy, tôi đã yêu người khác. Anh ấy hoàn toàn đối lập với người cũ. Giờ nhìn lại, tôi hiểu mình đã vô thức chọn một người không hợp để tự bảo vệ khỏi tổn thương. Có lẽ tôi đã làm được điều đó. Nhưng cũng vì thế, tôi đánh mất luôn cả đam mê lẫn sự thân mật.

Nghe có vẻ như trái tim tôi đã tự lành theo thời gian. Nhưng không. Khoảng một tháng trước khi tôi ngừng nghĩ về người cũ mỗi ngày, tôi đã có một khoảnh khắc ngộ ra.
Tôi không nhớ điều gì đã dẫn đến bước ngoặt đó, nhưng tôi nhớ rõ cảm giác khi nhận ra: tôi và anh sẽ không bao giờ quay lại. Và điều khiến tôi choáng váng hơn cả là nhận thức sau đó: tôi đã dành ba năm trời để âm thầm kỳ vọng điều ấy sẽ xảy ra!
Tôi nhận ra rằng chúng tôi đã làm tổn thương nhau quá nhiều, đến mức dù từng có kết nối sâu đậm thế nào, tôi cũng không còn muốn mang những ký ức đó đi tiếp cuộc đời mình. Tôi không muốn nhớ về một người đã thốt ra những điều trùng khớp với mọi nỗi tự ti trong tôi. Tôi khao khát một tình yêu an toàn. Và chúng tôi thì không bao giờ có thể là sự an toàn cho nhau.
Ngay sau khi mối quan hệ thứ hai tan vỡ, tôi lại nhận ra một điều nữa: tôi là một kẻ nghiện. Tôi hút thuốc. Tôi uống rượu quá mức. Tôi sử dụng những chất làm thay đổi tâm trí, tưởng là để giao tiếp xã hội, nhưng thật ra chỉ để trốn tránh và lạm dụng.
Chỉ đến khi tôi rũ bỏ hết những cơn nghiện khác và dám đối mặt với những bóng tối bên trong mà không cần đến chỗ dựa giả tạo nào, tôi mới nhận ra: tôi không thực sự yêu người cũ. Tôi nghiện anh ấy.
Tôi tưởng mình cần học cách yêu lại từ đầu, nhưng không phải. Tôi chưa từng thật sự biết yêu. Tôi mê mẩn việc lý tưởng hóa anh, tô vẽ anh thành một vị cứu tinh hoàn hảo sẽ giải thoát tôi khỏi mọi tổn thương, mọi bất an. Rồi tôi đắm chìm trong việc biến anh thành kẻ phản diện, trách móc anh vì đã phá nát cuộc đời, tuổi trẻ và niềm tin của mình. Nhưng rốt cuộc, anh chỉ là một con người và tôi chưa bao giờ thực sự nhìn thấy điều đó.
Tôi đã đối xử với anh ấy giống hệt như cách tôi đối xử với chính mình. Tôi kỳ vọng vào sự hoàn hảo, và khi nhận ra điều đó sẽ không bao giờ đến, tôi đã đổ lên tất cả một lớp phán xét đặc quánh, nóng bỏng, thiêu đốt. Tôi không thể đối diện với bản thân thật sự, nguyên sơ, tự nhiên của mình nên cũng chẳng thể nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Khi tôi bắt đầu nhìn người phụ nữ trong gương bằng sự đón nhận dịu dàng, cởi mở, tôi đã đau. Tôi đau vì cô ấy không lung linh như trên truyền hình, vì cô ấy có những khiếm khuyết, vì cô ấy sẽ không bao giờ trở nên hoàn hảo. Tôi đau vì chợt nhận ra mình đã hoang phí bao nhiêu thời gian chỉ để chạy theo cái bóng của sự hoàn hảo.
Rồi một ngày, hình ảnh phản chiếu trong gương không còn khiến tôi chán ghét nữa. Đó là lần đầu tiên tôi thật sự cảm nhận được thứ mà tôi gọi là “yêu”. Tôi nhìn thấy một người phụ nữ có vẻ đẹp vượt qua mọi bức ảnh trang bìa tạp chí. Tôi thấy một người phụ nữ đẹp vì cô ấy chân thật, nguyên vẹn, mộc mạc vì cô ấy là một phần sống động của thế giới này.
Và khi tôi nhìn bản thân như thế, tôi bắt đầu nhìn thế giới xung quanh bằng ánh mắt tương tự. Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy người cũ như thế, cả những vết nứt và những điều chưa trọn vẹn, vẫn đẹp, vì anh là một phần của khoảnh khắc đang hiện hữu này. Đẹp, vì anh là một con người thật sự, đầy thiếu sót, cũng như tất cả chúng ta.
Đó là lần đầu tiên tôi thật lòng yêu anh. Yêu theo cách tôi mong anh hạnh phúc, dù có tôi hay không. Yêu theo cách mà trước kia tôi từng nghe người ta nói đến, nhưng chưa bao giờ hiểu nổi họ thật sự muốn nói gì.
Và khi tôi yêu anh theo cách ấy, tôi không còn cần anh phải là của mình. Tôi không cần anh phải tiếp tục hiện diện trong câu chuyện buồn của đời tôi nữa. Anh có cuộc đời riêng của mình. Anh quan trọng hơn rất nhiều so với vai trò anh từng giữ trong bi kịch cá nhân của tôi.
Tôi chợt hiểu rằng mình đã khao khát tình yêu bằng cả trái tim, và tôi từng chuyển nỗi khao khát đó thành mong muốn được ở bên anh. Tôi tưởng mình đau khổ vì mất anh, nhưng không. Tôi đau khổ vì đánh mất cảm giác yêu thương, thứ mà tôi từng lầm tưởng là xuất phát từ anh.
Nhưng tình yêu không đến từ anh. Tình yêu đến từ chính tôi. Nó luôn luôn ở trong tôi, cảm giác kết nối với thế giới này. Tôi chỉ là người đã “thuê” anh, trong tâm trí mình, làm người đưa thư mang tình yêu ấy đến. Và tôi đã đau khổ suốt nhiều năm chỉ vì anh không đến, không mang nó lại cho tôi.
Tôi không cần học cách yêu lại từ đầu. Tôi cần học cách yêu thật sự.
Giờ đây, tôi có thể cảm nhận tình yêu khi ngắm hoàng hôn. Tôi thấy nó trong những cuộc trò chuyện sâu sắc với bạn bè. Tôi cảm nhận nó rất rõ mỗi khi viết. Đôi khi, tôi còn cảm nhận được tình yêu giữa đám đông xa lạ.
Tôi cảm nhận được tình yêu ở những nơi ấy vì tôi cho phép mình được cảm nhận nó. Vì tôi đã định nghĩa lại tình yêu, rằng đó là nhận thức về mối liên kết giữa tôi và thế giới và tôi để cho mối liên kết ấy xuất hiện dưới muôn hình vạn trạng. Nhờ thế, tôi không còn cầu xin, nài nỉ hay tuyệt vọng để được ai đó yêu nữa, và cũng không còn ám ảnh bởi những mối tình đã qua.
Tình yêu không nằm ở con người, mà ở sự kết nối. Những mối quan hệ chỉ là chiếc bình chứa cho một điều gì đó lớn lao hơn, tình yêu thật sự, sự kết nối thật sự với sự sống. Mỗi mối quan hệ đều khác biệt, nên ta sẽ cảm nhận sự kết nối ấy theo những cách rất riêng, nhưng bản chất vẫn là một.
Tôi tin rằng, tan vỡ là một cơ hội tuyệt vời. Một cơ hội để nhận ra đâu là tình yêu thật và đâu chỉ là sự nghiện ngập cảm xúc.
Đó là dịp để tách rời khao khát tình yêu khỏi những kỳ vọng về nơi tình yêu sẽ đến. Trái tim tan vỡ cho ta cơ hội nhìn vào điều mà ta tưởng mình đã mất và nhận ra rằng, có lẽ, ta chưa bao giờ thật sự tìm thấy nó.
Có thể nghe qua thì điều này có vẻ ngược đời, nhưng nếu bạn đang cố ngừng yêu một người để quên họ đi, hãy thử… yêu họ nhiều hơn. Hãy thử yêu họ đến mức bạn không cần họ phải là của riêng mình. Hãy yêu họ đến mức bạn có thể nhìn thấy con người thật của họ thay vì chỉ toàn những lý tưởng tô vẽ hay hình bóng bị bôi đen bởi oán giận. Và cũng hãy thử yêu chính mình theo cách ấy.
Dĩ nhiên, nỗi đau sẽ vẫn còn đó, bởi đau khổ là một phần tất yếu của mất mát. Trong kịch bản tốt đẹp nhất, điều bạn mất chỉ là một mối quan hệ, và điều đó vẫn luôn khiến tim thắt lại. Nhưng nếu bạn có thể để một mối quan hệ ra đi mà không đánh mất tình yêu, không đánh mất sự tỉnh thức về mối liên kết giữa mình và thế giới thì hành trình chữa lành sẽ mở ra những cánh cửa của sự thấu hiểu sâu sắc, thay vì chỉ là khổ đau, và cuối cùng, dẫn bạn đến một tầng sâu hơn trong sự gắn bó với người khác.
Học cách yêu đã cho tôi thấy tôi có thể trao đi nhiều đến nhường nào, nhiều hơn tôi từng tưởng tượng. Nếu bạn, giống như tôi, bước vào một mối quan hệ mới sau khi đã chữa lành, bạn sẽ nhận ra rằng khả năng kết nối và sẻ chia của mình giờ đây vượt xa tất cả những gì mình từng có trước kia.
Và chính vì thế, trái tim tan vỡ thật ra có thể là điều làm vững chắc hơn cho những tình yêu sau này nhưng chỉ khi bạn dám nhìn sâu vào bên trong mình.
Như Gangaji từng nói: “Hãy để trái tim bạn tan vỡ, bởi chính nơi trái tim nứt vỡ ấy, bạn sẽ thấy phần lõi của tình yêu vẫn nguyên vẹn chưa từng rạn nứt.”
Tác giả: Vironika Tugaleva
Nguồn: The Key to Letting Go of Your Ex: Love Them More | Tiny Buddha
.png)
