Dũng khí để yêu lại
Thật lạ lùng khi dùng từ “dũng khí”, thứ ta cần trong những hầm trú bom hay phòng bệnh ung thư, để nói về một điều mà, trong những ngày đầu dịu êm, dường như chỉ gồm những khoảnh khắc vô hại:
Thật lạ lùng khi dùng từ “dũng khí”, thứ ta cần trong những hầm trú bom hay phòng bệnh ung thư, để nói về một điều mà, trong những ngày đầu dịu êm, dường như chỉ gồm những khoảnh khắc vô hại: hai người hẹn nhau sau giờ làm để nấu bữa tối trong căn hộ của một người, những cái ôm trên chiếc sofa xanh, bữa brunch sáng thứ Bảy, nắm tay dạo bước bên kênh nước, và những tin nhắn dịu dàng, tinh nghịch kết thúc bằng “xxxx”.
Nhưng với bất kỳ ai từng trải qua mất mát, việc tìm lại dũng khí để yêu thêm lần nữa chưa bao giờ là điều giản đơn. Dĩ nhiên, ta có thể vui mừng vì điều ấy đã xảy ra. Vì chúng ta hợp nhau. Vì đã cùng nhau ghé Liberty’s mua vải (một buổi hẹn thứ hai thật mới lạ), vì nụ hôn đầu tiên nơi góc phố Regent và Great Marlborough. Vì họ nhắn tin cho ta từ tuyến Elizabeth, nói rằng họ rất muốn gặp lại ta vào thứ Sáu. Vì ta có thể cảm nhận được sự thiết tha của họ và biết rằng ở đây, thực sự có một cơ hội. Tất cả đều hiếm hoi, rạo rực và ngập tràn niềm vui. Tất cả đều xứng đáng được nâng niu và chúc mừng. Trong những hoàn cảnh bình thường, hẳn ta đã kể cho mọi người nghe; trong những hoàn cảnh bình thường, niềm hạnh phúc ấy sẽ thuần khiết, không vướng chút pha tạp nào.

Photo by focal insight photography on Unsplash
Bóng ma của những mối quan hệ đã qua
Nhưng đây chẳng hề là những hoàn cảnh bình thường, và chúng ta cũng không phải những con người bình thường. Chúng ta thuộc về một nhóm riêng: những người đã yêu và bị bỏ lại. Những người đã tin và bị phản bội. Những người đã trải qua một năm dài trong đau đớn. Những người hiểu rõ hình hài của địa ngục.
Chúng ta khao khát yêu thương như bao người khác, nhưng đồng thời cũng mang trong mình sự hiểu biết tường tận về cách mọi thứ có thể đổ vỡ. Mỗi khởi đầu của một câu chuyện tình đều vô tình gợi lại sự bắt đầu của câu chuyện trước; đã lâu rồi ta mới thấy mình gần với mối quan hệ định mệnh ấy và những ngày đầu đầy hy vọng đến thế. Cách chúng ta “match” vào một tối thứ Bảy, cách chúng ta nhanh chóng đồng ý đi ăn tối, cảm giác nhẹ nhàng ở Victoria Park, sự rụt rè mà táo bạo của họ trong phòng làm việc, khoảnh khắc họ khóc vì vui mừng khi gặp ta và cầu xin ta đừng bao giờ rời bỏ họ.
Và rồi ta biết nó đã kết thúc ra sao, bốn năm rưỡi sau đó: cuộc chia tay vào ngày cuối cùng của tháng Mười Hai, những tin nhắn ngớ ngẩn nửa vời, sự dối trá và nhục nhã, những lần biến mất trên mạng, và cú phản bội trong bữa tiệc ở Southwark.
Sự bất khả tri của người khác
Chúng ta cũng biết rằng, bất chấp mọi lời khuyên tâm lý khôn ngoan, thực ra không hề có cách nào dễ dàng để dự báo thảm họa. Đến giờ, ta vẫn không thể vạch một đường thẳng rõ ràng giữa khởi đầu – kỳ nghỉ ở Corfu, chuyến thăm gia đình họ, bữa pizza ở Dalston, và những gì xảy ra sau đó. Chúng ta đã đi trị liệu rất nhiều, đã đọc sách, đã trò chuyện với những người bạn từng trải, vậy mà tận sâu trong lòng, ta vẫn không hiểu trọn vẹn vì sao. Vì sao mọi thứ đông đặc lại, vì sao đổi ý, vì sao cần phải nói dối? Ta có vài giả thuyết chắp vá – nỗi sợ thân mật và những tổn thương quanh sự tử tế, vai trò của người mẹ, sự bạo lực của người cha, tính cạnh tranh của người chị – nhưng thật lòng mà nói, trong tim mình, giữa đêm khuya, mọi thứ vẫn không hợp lý. Họ từng nói sẽ ở bên ta mãi mãi, đến tận cuối đời; họ nắm tay ta, và ta đã tin. Một người bước vào cuộc sống cô đơn của ta, mỉm cười thật nhiều, nói rằng đó sẽ là mãi mãi, cho ta cảm giác thuyết phục tuyệt đối về sự tận tâm và nghiêm túc của họ, rồi rời đi.
Từ đó, một bài học hình thành: rằng chúng ta không bao giờ, không bao giờ có thể hoàn toàn an toàn. Rằng ta không bao giờ biết đằng sau một lời hứa là gì. Rằng ta không thể chắc mình đang ôm ai trong vòng tay.
Các bậc “chuyên gia” dạy ta rằng có thể né tránh hiểm nguy bằng cách chú ý đến những dấu hiệu nhất định; họ đưa ra những danh sách rủi ro. Nhưng chẳng có phương pháp nào tuyệt đối, cũng như việc tập chống đẩy và ăn cải xoăn sẽ không bao giờ giúp ta gian lận với cái chết. Ai cũng có những xáo trộn, ai cũng mang theo một quá khứ nhiều trắc trở. Trong mọi câu chuyện đời, đều có lý do khiến ai đó có thể làm ta tổn thương.
Một người có thể nói “anh yêu em” với vẻ chân thành trọn vẹn, có thể khóc trên ngực ta và thề nguyền trung thành, có thể đặt những biệt danh dịu dàng, có thể nhớ chiếc bánh ta thích nhất, vậy mà rồi, một ngày, hoặc một năm, hoặc vài năm sau, họ vẫn có thể lặng lẽ rời xa và làm tim ta tan nát. Chúng ta buộc phải buông tay khỏi lan can an toàn, và cho phép mình rơi xuống, không có bất kỳ sự bảo đảm nào.
TÌM LẠI DŨNG KHÍ ĐỂ YÊU LẦN NỮA
Chính vì thế, dù có thiện chí đến đâu, những gì đang diễn ra lúc này vẫn thật khó khăn. Dĩ nhiên, chúng ta không hề xem nhẹ việc người ấy dịu dàng và tử tế mang sang một túi đồ cá nhân vì muốn ở lại nhà ta thường xuyên hơn, hay tặng ta một lọ mứt nhỏ với hai quả cà chua họ tự trồng trên bậu cửa sổ dành riêng cho ta. Mọi thứ thật đáng yêu, và đồng thời, cũng rất, rất đáng lo.
Hãy thừa nhận đi, chúng ta cũng phải một mình gánh lấy nỗi lo ấy. Dù người mới có tốt bụng và thấu cảm đến đâu, họ cũng chỉ có thể chịu đựng đến một mức nhất định sự hoảng hốt mà chính họ vô tình khơi lên trong ta. Thật khó để nói ra, theo đúng nghĩa: “Xin hãy cảm thông cho việc em sợ anh đến mức nào; hãy dịu dàng với những lo âu của em về việc liệu em có thể tin anh hay không. Xin hãy tử tế với nỗi sợ mà chính anh mang lại cho em.”
Trên hành trình này, sự chấp nhận của người mới lại khiến sự ruồng bỏ của người cũ trở nên vô lý hơn, và vì thế, càng đau đớn hơn. Nếu người này có thể yêu ta một cách trọn vẹn, tại sao người trước kia lại không thể? Nếu ta hoàn toàn xứng đáng trong mắt người hiện tại, cớ sao ta lại không như thế với người cũ? Điều đó khiến cái kết năm nào lại hiện lên như một sai lầm thêm lần nữa.
Cuối cùng, điều gì sẽ xảy ra nếu đây thực sự là người dành cho ta? Nếu mọi thứ thành công, ta sẽ không còn cần phải buồn về người cũ nữa. Ta sẽ thực sự vượt qua họ, và chính điều ấy lại mang theo một nỗi buồn man mác rất riêng. Bởi hạnh phúc, khi ấy, sẽ đồng nghĩa với việc phải nói một lời tạm biệt sau cùng.
Người ta vẫn đúc huy chương cho đủ mọi chiến công. Trong một thế giới tốt đẹp hơn, hẳn sẽ có một tấm – không quá lớn, không quá lấp lánh – dành cho những ai, dù đã trải qua tất cả, vẫn quay lại với các mối quan hệ, vẫn bước tiếp, tự mình đứng dậy, không viết quá nhiều lá thư van nài (hoặc chỉ đôi ba lá), và vẫn có đủ dũng khí để yêu thêm một lần nữa.
Nguồn: THE COURAGE TO LOVE AGAIN | The School Of Life
.png)
