Giữ được “điểm ngọt” cho những quyết định sáng suốt
Học cách biết lúc cần nhanh, lúc cần chậm.
NHỮNG Ý CHÍNH
- Những điều ta bỏ lỡ trong các cuộc trao đổi quan trọng sẽ định hình kết quả. Hiểu được lý do giúp ta trở nên hiệu quả hơn.
- Sự chú ý, cảm xúc, thói quen, các mối quan hệ và những động cơ mâu thuẫn đều có thể khiến ta không nhìn thấy điều thật sự quan trọng.
- Những cách sửa chữa có mục tiêu: dừng lại trước khi nhấn gửi, đọc lại bài đăng, nuôi dưỡng khả năng nhận thức về chính mình qua thiền định, hiểu rõ các khuôn mẫu của bản thân.
- Sự chú tâm tốt hơn nâng đỡ khả năng tự làm chủ và hạnh phúc chung, chúng ta cần khôn ngoan hơn khi sử dụng những công cụ ngày càng thông minh.
Có lẽ bạn cũng từng nhấn gửi rồi ngay lập tức ước giá như mình đừng làm thế? Từng vội vàng gửi một email lạc đề nhưng lại phơi bày đúng cảm xúc thật (thật xấu hổ), từng phản hồi một bài viết mà chưa đọc kỹ, từng đưa ra quyết định dựa trên thông tin nửa vời lẽ ra có thể nhận ra nếu ta chịu chậm lại. Hẳn ai trong chúng ta cũng đã phải trả giá không ít.
Những khoảnh khắc ấy tạo nên nuối tiếc, gây xước xát trong các mối quan hệ, ở nơi làm việc, trên mạng. Khi cộng dồn lại, chúng làm suy yếu năng lực giao tiếp và hợp tác của cả cộng đồng vào đúng thời điểm ta cần điều đó nhất. Khi trí tuệ nhân tạo đang khuếch đại cả cơ hội lẫn rủi ro, chúng ta buộc phải nâng tầm trò chơi nhận thức của mình; cần khôn ngoan hơn để đồng hành với những công cụ thông minh hơn. Ta cần vừa tăng tốc vừa chậm lại. Có lẽ ta cần một lối tiếp cận giản dị hơn để làm đúng. Ta nhận ra nhiều chi tiết hơn, giống như khi xem lại bàn thắng quyết định hay cú lỡ đáng tiếc trong cảnh quay chậm sau trận đấu.

An toàn trong sự bấp bênh?
Điều tôi gọi là “năng lực vững vàng” không chỉ là giỏi giang, mà là giỏi giang cộng với ý thức về giới hạn hiểu biết của mình, một kiểu an tâm ngay trong sự bất an. Nó đòi hỏi sự ổn định cảm xúc: như James Carse từng hình dung trong công trình về trò chơi hữu hạn và vô hạn, người chơi hữu hạn cố thắng từng hiệp; còn người chơi vô hạn hướng đến một nơi tốt đẹp hơn trên hành trình dài.
Năng lực vững vàng ấy còn cần sự dễ chịu về mặt nhận thức trước bất định, rõ ràng về những điều ta chưa biết và biết dùng sự mơ hồ ấy một cách hữu ích thay vì phòng vệ. Khi những khả năng này sụp đổ, ta bắt đầu bỏ lỡ. Dưới bề mặt, có thể đang diễn ra những điều sau.
Chức năng điều hành và sự thiếu chú ý. Đôi khi vấn đề rất giản đơn: khó kiểm soát sự tập trung cơ bản, mắc kẹt trong quản lý thời gian, lên kế hoạch công việc kém, hoặc chỉ là không chịu chậm lại khi tình huống đòi hỏi. Mạng lưới điều hành và chú ý của não giúp ta kìm những quyết định hấp tấp và phân biệt giữa vô vàn kích thích cạnh tranh, nhưng nó cần được kích hoạt đúng lúc, biết chuyển nhịp đúng thời điểm để tạo nên thế giới ta muốn sống, thay vì thế giới ta vô tình rơi vào.
Điều có ích: Những chiếc đồng hồ hẹn giờ có thể điều tiết nhịp độ; các bước rà soát trước khi hoàn tất những trao đổi quan trọng giúp chặn lỗi trước khi chúng thoát ra ngoài. Thiền chánh niệm, nếu được thực hành lâu dài, sẽ củng cố các mạng lưới ấy, những nơ-ron cùng bắn sẽ cùng kết nối, như học thuyết Hebb từng nhắc nhở.
Sự can nhiễu của cảm xúc. Có vô vàn cách điều này xảy ra, khó mà kể hết ở đây. Những xung đột tâm động học, lo âu, các tổn thương tự ái, chúng có thể âm thầm chiếm quyền điều khiển sự chú ý mà ta không hay biết. Khi cái tôi bị đe dọa, ta dễ phản ứng hơn là hồi đáp, dễ phòng thủ hơn là thấu hiểu. Sự ồn ào thường đi kèm với bất an thực ra phục vụ một chương trình khác chứ không phải điều đang được nói tới: giữ thể diện, khẳng định quyền lực, xả bớt lo lắng, hay vá víu một cảm nhận mong manh về bản thân.
Điều có ích: Khi ta học cách chịu đựng những cảm xúc rất “người” như xấu hổ hay ngượng ngùng, thay vì lúc nào cũng phải đúng, ta mở ra cánh cửa để học từ sai lầm. Một khả năng điều hòa lòng tự trọng lành mạnh, được bồi đắp qua việc thử nghiệm với chính mình theo tinh thần khoa học, chính là chiếc chìa khóa. Nhờ thế, sự chú ý có thể quay về dưới quyền điều hành có ý thức khi cần, và lặng lẽ vận hành trơn tru phía sau khi không cần đến.
Thói quen. Chúng ta hình thành những cách tiếp nhận thông tin rồi dần dần biến chúng thành tự động: lướt thay vì đọc, phản hồi trước khi kịp thấu hiểu, chuộng tốc độ hơn sự chính xác. Có thể những khuôn mẫu ấy từng hữu ích, nhưng giờ đây không còn phục vụ ta nữa. Trí nhớ cơ bắp khiến ta lặp lại đúng bối cảnh mình từng cần ở một giai đoạn cũ, như một hệ điều hành chỉ biết mỗi một chiêu, khó mà thích ứng với những hoàn cảnh khác.
Điều có ích: Hãy tặng cho mình món quà của sự “được khai mở”. Chủ ý thực hành những hành vi mới, kể cả thói quen tinh thần biết nhìn từ nhiều góc độ, cho đến khi chúng bén rễ. Hãy đọc lại bài viết trước khi trả lời; biến “chậm lại” thành mặc định chứ không phải ngoại lệ. Nhớ rằng bối cảnh luôn quan trọng, và thói quen thường đánh cắp ý thức về bối cảnh khi đổi sự phức tạp lấy một giản đơn đánh lừa. Hãy cân nhắc nhiều bối cảnh khác nhau, đồng thời trân trọng rằng hệ điều hành cũ đôi khi vẫn có chỗ đứng. Nuôi dưỡng sự linh hoạt nhận thức, mở lòng trước trải nghiệm mới, một phẩm chất gắn chặt với sự thông tuệ.
Những yếu tố liên cá nhân. Sự méo mó trong giao tiếp diễn ra rất thường: ta nhìn người khác không phải như họ vốn là, mà qua lăng kính của những mối quan hệ và kỳ vọng cũ, áp những khuôn mẫu quen thuộc từ quá khứ lên cuộc gặp hiện tại. Không ưa một ai đó, lo âu xã hội, hay bị kích hoạt bởi chính con người họ, tất cả đều định hình điều ta thấy và điều ta bỏ lỡ. Những bất an chưa được chữa lành trong ta làm cong vênh bộ lọc, khiến ta “phóng chiếu” lên người khác, dựng nên những hình nộm rồi công kích hoặc rút lui. Ta đang đánh với cái bóng của mình.
Điều có ích: Khi nhận ra phản ứng của ta có thể tiết lộ nhiều về lịch sử của mình hơn là về khoảnh khắc trước mắt, ta có thêm khoảng trống để nghĩ lại. Trước khi trả lời, nhất là trong những trao đổi nhiều rủi ro, hãy tìm một ý kiến thứ hai để cân chỉnh từ bên ngoài. Nhận diện lúc quá khứ đang dẫn dắt cái nhìn nhiều hơn hiện tại; theo thời gian, điều đó sẽ giảm sai lệch và cập nhật những phán đoán của ta bằng thứ logic Bayes mờ mà sống động. Ngay cả khi bạn đúng về người kia, chính sự chắc chắn tuyệt đối ấy đôi khi lại là dấu hiệu cho thấy bạn đang mắc kẹt trong một khuôn cũ, nhất là khi nó đi cùng cảm giác phẫn nộ chính nghĩa hay tâm thế nạn nhân.
Sự can nhiễu của động cơ. Đôi lúc ta mang trong mình những động cơ chồng chéo mà chưa kịp nhận ra; xung đột nội tâm sinh ra lưỡng lự, làm mờ phán đoán. Những ý nghĩ và ham muốn va đập, những mệnh lệnh và mục tiêu đối nghịch, hoài nghi về sự chân thật của bản thân, hội chứng kẻ mạo danh, tất cả nảy lên từ và lại nuôi lớn sự bất hòa nhận thức. Chính sự bất hòa ấy là tín hiệu để ta tự ngắt nhịp, cân nhắc những lựa chọn khác sau khi tìm lại được trạng thái quân bình.
Điều có ích: Biết nhận ra khi mình đang bị kích hoạt cũng là một kỹ năng, xem nỗi bối rối và khó chịu như tín hiệu chứ không phải tiếng ồn, tìm thấy niềm vui trong tò mò thay vì đau đớn vì mất phương hướng. Hãy coi bất hòa nhận thức là thông tin thay vì thứ phải vội vã dập tắt, và tự hỏi mình thật sự muốn điều gì xảy ra. “Khoảnh khắc tự thương” có thể làm nên điều kỳ diệu: Đây là một phút giây đau đớn; mình đang chịu khổ. Mọi con người đều từng khổ (“tính người chung”). Ngay lúc này, mình thực sự cần điều gì?
Tính bốc đồng. Bất cứ điều gì làm tăng bốc đồng đều có thể làm trầm trọng tất cả những yếu tố trên: ADHD, lo âu, say xỉn, thiếu ngủ, thậm chí cả sự phấn khích. Đừng nhầm bốc đồng với tự nhiên hay trực giác; chúng hữu ích và rất khác nhau. Bốc đồng là chân ga, không phải phanh. Hãy nghĩ đến bài đăng lúc đêm khuya để rồi hối hận, hay câu trả lời vội vã chỉ để mua tiếng cười gây ấn tượng thay vì thứ hài hước vun đắp kết nối. Đó là những quyết định được đưa ra khi chưa đủ bối cảnh.
Điều có ích: Hiểu rõ những điểm dễ tổn thương của mình. Dựng nên các rào chắn cấu trúc — khoảng chờ, quy trình rà soát, hoặc đơn giản tự hỏi: “Việc này thật sự khẩn cấp, hay chỉ cảm thấy khẩn cấp?” Học cách phân biệt cảm giác bốc đồng trong khoảnh khắc với sự tự nhiên chân thật.
Cạn kiệt nguồn lực. Ngay cả những người có khả năng tập trung tuyệt vời cũng có thể thất bại khi bình xăng đã cạn. Mệt mỏi, chế độ khủng hoảng, quá tải nhận thức, những yếu tố tình huống ấy bòn rút nguồn lực cần thiết cho suy xét thận trọng.
Điều có ích: Những bước đi phòng ngừa để giữ bình xăng luôn đầy. Bảo vệ giấc ngủ. Nhận ra khi ta đã kiệt sức và, nếu có thể, hoãn những trao đổi hay quyết định quan trọng. Liệu việc này có thật sự phải gửi đi ngay bây giờ?
Ôm lấy sự phức tạp
Những yếu tố trên hiếm khi tồn tại riêng lẻ; phần lớn thất bại trong giao tiếp là sự hòa trộn — phản ứng cảm xúc bị khuếch đại bởi mệt mỏi, thói quen bị kích hoạt bởi động lực quan hệ, sự lơ đãng bị nặng thêm bởi lo âu. Hiểu được chòm sao riêng của mình là khởi đầu của đổi thay. Điều tưởng chừng rối rắm vô vọng dần trở nên dễ hiểu theo thời gian. Học cách tự làm chủ hiệu quả là một bản đồ định hướng quan trọng, bắt đầu từ việc soi chiếu cách cái tôi vận hành để đưa ra những lựa chọn sáng suốt trong “khoảnh khắc hiện tại vượt thời gian”.
Ta nhận ra điều mình có thể và không thể làm bằng cách thử nghiệm với chính mình qua năm tháng, với thái độ của một nhà khoa học. Đó chính là công việc phải làm. Nếu những khuôn mẫu này gây đau khổ hay rối loạn đáng kể, việc tìm đến chuyên gia sức khỏe tâm thần có thể giúp nhận diện động lực ẩn phía sau và xây dựng những chiến lược thay đổi phù hợp.
References
- One Personality Trait Distinguishes Gifted People
- "Transference", in psychoanalytic terms. Old relationship patterns cast onto the screen of the therapist's veiled persona.
- How Victimization May Be Grounded in Narcissism
- How to Stay True to Yourself
- How to Use Self-Doubt to Catalyze Positive Change
- How To Learn Self-Compassion at Home
- 8 Keys to Gritty Self-Governance
- The 11 Classic Ego Functions and Associated Defenses
- Making Effective Choices in the Timeless Present Moment
Tác giả: Grant Hilary Brenner MD, DFAPA
Nguồn: Securing the Sweet Spot for Effective Decision-Making | Psychology Today
.png)
