Huyền thoại về người bạn đời “dễ tính”

huyen-thoai-ve-nguoi-ban-doi-de-tinh

Vì sao việc luôn “thoải mái, dễ chịu” đôi khi lại tạo ra khoảng cách trong một mối quan hệ.

NHỮNG ĐIỂM CHÍNH

  • Hình ảnh một người dễ tính thường khiến ta nghĩ đến sự ổn định về cảm xúc, trưởng thành và là một người bạn đời đáng tin cậy.
  • Nhưng trên thực tế, việc luôn tỏ ra “dễ chịu” đôi khi chỉ là cách để né tránh xung đột hoặc sợ bị từ chối.
  • Sự mong manh, những gợn sóng cảm xúc chân thật mới là điều kéo con người lại gần nhau.
  • Hiểu rõ bản thân và dám bộc lộ con người thật của mình (kể cả khi điều đó có thể gây ra xung đột) mới tạo nên sự thân mật sâu sắc.

Sean và Sara có một mối quan hệ khá nhẹ nhàng, dễ chịu. Khi Sara khiến anh thất vọng, Sean tự nhủ với bản thân rằng không nên làm to chuyện. Khi cảm thấy tổn thương, anh lại tự dặn mình đừng trở nên “đòi hỏi” hay quá kịch tính. Khi mong muốn của anh khác với mong muốn của Sara, anh chỉ cười xòa: “Không sao đâu, anh linh hoạt mà.”

Gần đây, Sara thổ lộ rằng cô cảm thấy mối quan hệ của họ có phần nhạt nhẽo và cô cũng thấy cô đơn. Điều này khiến Sean bối rối, bởi anh luôn cố gắng hết sức để trở thành một người bạn đời tốt. Nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra rằng dù mối quan hệ của họ khá ổn định, giữa họ vẫn tồn tại một khoảng trống khó gọi tên.

Ý tưởng trở thành một người “ít đòi hỏi”, linh hoạt và “thuận theo dòng chảy” nghe có vẻ rất hấp dẫn. Những người như vậy dường như rất dễ làm hài lòng và hầu như lúc nào cũng ổn định về cảm xúc. Thay vì bắt đầu tranh cãi hay phản ứng mạnh trước những thất vọng nhỏ, họ điều chỉnh bản thân, nhường nhịn và trấn an người bạn đời rằng sự khác biệt giữa họ “không có gì to tát cả…” “Anh luôn ở đây…” hay “Anh có thể thích nghi được mà…”

Nhưng kiểu ứng xử này thường là một cách để giữ người khác ở lại gần mình, chứ không hẳn là một kỹ năng trưởng thành trong việc xây dựng mối quan hệ. Thực ra, việc trở thành một người “ít đòi hỏi” đôi khi giống như một tấm khiên, giúp người ta tránh khỏi xung đột, những phản hồi tiêu cực, cảm giác mình quá cần người khác, hoặc trách nhiệm phải lên tiếng cho bản thân.

Kiểu quan hệ luôn nhường nhịn quá mức này thường bắt nguồn từ tuổi thơ, khi một người sớm học được rằng nhu cầu, cảm xúc phức tạp, hay những đòi hỏi của mình đối với môi trường xung quanh thường khiến người chăm sóc phản ứng bằng xung đột, xa cách, phủ nhận cảm xúc, hoặc khiến họ cảm thấy xấu hổ. Theo thời gian, họ học cách kìm nén nhu cầu và cảm xúc khó chịu của mình như một cách để giữ người khác ở gần.

image: Leszek Glasner/Shutterstock

Và với nhiều người trong hoàn cảnh đó, họ thậm chí còn được người lớn khen ngợi vì “ngoan”, vì “dễ chịu”, vì “không gây rắc rối”. Lời khen ấy vô tình củng cố niềm tin rằng đây chính là cách tốt nhất để sống cùng người khác.

Trong thời thơ ấu, chiến lược này có thể là một cách mạnh mẽ giúp họ vượt qua những khó khăn trong gia đình. Nhưng khi trưởng thành, nó lại trở thành rào cản, ngăn cản sự thân mật và kết nối chân thật với người khác. Những người trong hoàn cảnh này thường cảm thấy bối rối: Tại sao người bạn đời của mình lại không quan tâm đến nhu cầu của mình, khi mình luôn tốt với họ và luôn quan tâm đến họ như vậy?

Việc luôn là người bạn đời hiền hòa, dễ chịu cuối cùng lại dẫn đến những hệ quả: sự oán giận âm thầm và cảm giác rằng những người thân thiết trong cuộc đời mình chưa bao giờ thật sự hiểu mình. Khi nhu cầu của bạn liên tục bị bỏ qua, những nỗi buồn nhỏ sẽ lặng lẽ tích tụ, cho đến một ngày chúng tràn ra.

Dưới đây là bốn cách để thoát khỏi “cái bẫy của người bạn đời quá dễ tính”:

  1. Luôn nhường người khác thực ra là nỗi sợ bị nhìn thấy con người thật của mình

Bạn có thể tỏ ra thờ ơ với kết quả của mọi việc, nhưng sâu bên trong, có thể bạn đang sợ hãi. Nhiều người giữ thái độ “thoải mái cho qua” vì sợ bị xem là rắc rối, sợ gây xung đột, sợ mất đi sự ngưỡng mộ của người khác, hoặc sợ bị coi là “quá nhiều”.

Hãy bắt đầu bằng việc kết nối lại với cảm xúc và những điều bạn thật sự mong muốn. Ngay cả khi bạn chưa sẵn sàng nói ra điều đó với người khác, hãy dừng lại và lắng nghe chính mình. Nếu bạn không hiểu mình là ai, làm sao người khác có thể hiểu bạn?

  1. Khi bạn không bày tỏ mong muốn của mình, người khác dần quên mất bạn

Theo thời gian, người ta có thể quen với cách sống “ít đòi hỏi” của bạn và dần ngừng hỏi xem bạn cần gì, muốn gì. Họ vẫn nhìn thấy bạn, nhưng hình ảnh về bạn trong tâm trí họ trở nên mờ nhạt. Họ quên rằng bạn là một con người thật, với những sở thích, mong muốn và cả những tổn thương riêng.

Và khi điều đó xảy ra, việc rời khỏi mối quan hệ cũng trở nên dễ dàng hơn đối với họ, bởi trong tâm trí họ, bạn chưa bao giờ thật sự chiếm một vị trí rõ ràng.

Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ. Chẳng hạn:
“Anh cũng muốn đi xem phim, nhưng anh vẫn cởi mở, em đang nghĩ đến điều gì?”

Sự thân mật thật sự đòi hỏi bạn phải có một vị trí trong mối quan hệ.

  1. Những xáo động cảm xúc đôi khi lại kéo con người lại gần nhau

Khi bạn luôn giữ thái độ bình thản, mối quan hệ có thể sẽ ít kịch tính hơn. Nhưng đổi lại, bạn có thể đang hy sinh chiều sâu của mối quan hệ để lấy sự ổn định. Sự yên ả không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với một kết nối sâu sắc.

Hãy thử mạo hiểm một chút về mặt cảm xúc. Hãy nói ra một cảm xúc của mình mà không vội thu nhỏ nó lại. Hoặc nói với bạn bè hay người yêu khi điều gì đó khiến bạn không thoải mái, mà không cần phải rào trước đón sau.

Chẳng hạn: “Tôi nhận ra mình đang cảm thấy xa cách và tôi muốn nói chuyện với bạn về điều này.”

  1. Khi mỗi người có một bản sắc riêng, sự thân mật mới nảy nở

Sự va chạm nhẹ giữa hai con người độc lập, hai cá tính khác nhau, thường chính là tia lửa thắp lên đam mê.

Một mối quan hệ thật sự sống động cần hai con người được là chính mình khi ở bên nhau. Chính những khác biệt ấy khiến mối quan hệ trở nên phong phú, sinh động và sâu sắc.

Hãy thử từng bước nhỏ để xem liệu trong các mối quan hệ của bạn có còn chỗ cho con người thật của bạn, cho những sở thích, cảm xúc và mong muốn riêng của bạn hay không. 

Tác giả: Jill P. Weber Ph.D.

Nguồn: The Myth of the "Easy" Partner | Psychology Today

menu
menu