Có nên áp dụng "Quy tắc 90 ngày" cho một mối quan hệ mới?
Vì sao bạn nên mở lòng với các lựa chọn trong 3 tháng đầu hẹn hò.
NHỮNG ĐIỂM CỐT LÕI
- Quy tắc này khuyên chúng ta chưa nên vội tiến sâu vào một mối quan hệ nghiêm túc cho đến khi đã tìm hiểu nhau được ít nhất 90 ngày.
- Nhiều người áp dụng điều này để trì hoãn việc ràng buộc chính thức. Số khác thậm chí còn dùng nó như một khoảng lặng trước khi bước vào sự gần gũi thể xác.
- 90 ngày đầu tiên thực chất là "Giai đoạn trăng mật" – khoảng thời gian mà chúng ta chưa thực sự thấu hiểu hết về nhau.
- Hãy coi quy tắc 90 ngày này như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng hơn là một điều luật cứng nhắc, bởi nhịp điệu cảm xúc của mỗi người vốn dĩ rất khác nhau.
Nếu mua một món đồ tại các cửa hàng tiện lợi hay siêu thị lớn, bạn thường có 90 ngày để trải nghiệm trước khi quyết định đổi trả. Vậy liệu chúng ta có nên áp dụng điều tương tự cho những người mình đang hẹn hò? Dĩ nhiên, việc này không có nghĩa là bạn sẽ mang người thương đến một "quầy dịch vụ" nào đó để đổi lấy một sự bồi hoàn, mà là việc giữ cho tâm thế mình được tự do, tạm lánh xa những lời hẹn ước ràng buộc cho đến khi cột mốc 90 ngày khép lại. Bởi đó chính là cốt lõi mà quy tắc 90 ngày trong hẹn hò muốn nhắn gửi.
Trên các trang mạng xã hội và thế giới Internet ngoài kia, quy tắc này đang được truyền tai nhau với muôn vàn dị bản. Có người bảo rằng đừng vội thề nguyện "chỉ riêng mình ai" khi chưa đi qua ba tháng hẹn hò. Những người khắt khe hơn lại khuyên bạn nên giữ khoảng cách, từ chối cả những gần gũi da thịt như chuyện chăn gối trước khi "thời gian thử thách" này kết thúc. Nhưng dù biến chuyển thế nào, điểm chung của quy tắc này vẫn là lời khuyên: đừng để mối quan hệ tiến triển quá nhanh trước khi chạm ngưỡng 90 ngày.
Vậy thì, việc tự tạo cho mình một khoảng lặng như thế liệu có thực sự thông thái? Chúng ta có nên chủ động nhấn phanh trước khi chạm đến cột mốc 90 ngày này hay không? Hãy cùng nhau nhẹ nhàng bóc tách từng lớp cảm xúc xem sao.

Source: Hanna Pad from Pexels
Một khoảng lặng thử thách là điều hoàn toàn hợp lý
Nhìn chung, việc tự cho mình một khoảng thời gian để "thử lửa" mối quan hệ là điều vô cùng xứng đáng. Dù cho bạn đã bao nhiêu lần thổn thức chứng kiến Jack và Rose trở nên gắn kết như vợ chồng chỉ sau một chuyến tàu định mệnh trong bộ phim Titanic, thì ngoài đời thực, chúng ta phải tỉnh táo nhận ra rằng: ngã vào tình yêu quá nhanh có thể dẫn đến một thảm họa... cũng "kinh thiên động địa" như con tàu ấy. Suy cho cùng, các hormone hạnh phúc luôn có một quyền năng kỳ lạ là làm mờ đi lý trí, để rồi khi bạn đã lỡ lún quá sâu, gắn kết quá chặt với một ai đó, bạn mới bàng hoàng nhận ra xung quanh chẳng còn lại bao nhiêu chiếc phao cứu sinh để mình có thể dễ dàng rời đi.
Dù bạn có tự tin mình là người tinh tế và nhạy cảm đến đâu, việc thấu hiểu bản chất thật của một con người vẫn luôn đòi hỏi rất nhiều thời gian chung đôi. Chẳng hạn, một ai đó có thể luôn miệng khẳng định mình là người tử tế, thậm chí là biết đồng cảm sâu sắc. Nhưng nếu bạn chưa thực sự chứng kiến những phẩm chất ấy được hiện thực hóa qua hành động, qua muôn vàn nghịch cảnh và những va vấp đời thường, thì những lời hoa mỹ kia cũng chỉ là vô nghĩa. Hơn nữa, trong giai đoạn đầu mới quen, con người ta thường có xu hướng đeo lên mình những chiếc mặt nạ, dĩ nhiên không phải mặt nạ hóa trang, mà là những vỏ bọc hoàn hảo, khéo léo che giấu đi con người thật phía sau.
Liệu 90 ngày có phải là cột mốc vừa vặn?
Câu hỏi đặt ra là, liệu 3 tháng có phải là độ dài lý tưởng cho một "giai đoạn thử thách" như vậy không? Thực tế, 90 ngày là một con số rất quen thuộc trong việc đưa ra các quyết định lớn nhỏ. Bên cạnh chính sách đổi trả của các siêu thị lớn như đã nói ở trên, chúng ta còn có cả chương trình truyền hình thực tế nổi tiếng 90 Day Fiancé (90 ngày làm dâu), nơi những vị hôn phu ngoại quốc đến Mỹ bằng thị thực K-1 và buộc phải kết hôn trong vòng 90 ngày. Rất nhiều công ty cũng chọn 90 ngày làm thời gian thử việc cho nhân viên mới. Và ngoài kia, cũng có vô số lộ trình 90 ngày được thiết kế để giúp một ai đó hình thành và duy trì một thói quen hay một lối sống mới.
Trong tất cả những trường hợp này, không phải vì có một phép màu nào đó sẽ đột nhiên xảy ra giữa ngày thứ 89 và ngày thứ 90. Đơn giản là vì nhiều người trong chúng ta cảm thấy 90 ngày là một khoảng thời gian vừa vặn để tích lũy đủ những quan sát, từ đó nhìn thấu được xu hướng hành vi, những biểu hiện mang tính bền vững và chân thật nhất, của một con người. Đó là sự cân bằng tinh tế giữa việc dành đủ thời gian để thấu hiểu và việc không kéo dài quá lâu để rồi lãng phí thanh xuân, bỏ lỡ đi những cơ hội tốt. Dĩ nhiên, thời gian càng dài thì thông tin càng nhiều. Nhưng nếu bạn bảo với người thương rằng: "Anh/Em cần khoảng 3650 ngày (10 năm) để quyết định xem chúng mình có nên chính thức là của nhau không", thì có lẽ đối phương sẽ giật mình mà bước lui mất. Chưa kể, chính bạn chắc chắn cũng không muốn phung phí quỹ thời gian quý giá của cuộc đời mình, hoặc là ở lại quá lâu trong một mối quan hệ sai lầm, hoặc là chần chừ không dám tiến tới với một người thực sự xứng đáng.
Hãy xem quy tắc 90 ngày như một chiếc la bàn định hướng linh hoạt
Sau tất cả, khoảng thời gian để thực sự thấu cảm một tâm hồn vốn dĩ rất khác biệt, nó tùy thuộc vào trải nghiệm, sự nhạy cảm của chính bạn và cả bản chất của đối phương. Chẳng hạn, phiên bản thuở ngây ngô của bạn ngày trước có thể dễ dàng xao xuyến, loạn nhịp chỉ vì một cái chạm tay khẽ khàng; nhưng phiên bản "đời đã trải" của bạn hôm nay lại có thể nhìn nhận mọi thứ thấu đáo và sắc sảo hơn rất nhiều. Nó cũng phụ thuộc lớn vào những gì hai bạn cùng nhau trải qua trong khoảng thời gian ấy. Đôi khi, một biến cố hay thử thách bất ngờ lại là chất xúc tác mạnh mẽ giúp hai người thấu hiểu nhau nhanh hơn. Nhưng ở chiều ngược lại, cũng có những cặp đôi đã đi qua hơn 40 năm cuộc đời bỗng một ngày phải ngỡ ngàng trước bản ngã thực sự của người chung chăn gối.
Vì vậy, cũng như bao "quy luật" hẹn hò được truyền tai nhau ngoài kia, hãy đón nhận quy tắc 90 ngày này một cách nhẹ nhàng và linh hoạt, đừng biến nó thành một sợi dây trói buộc. Sự "linh hoạt" ở đây nằm ở cách bạn áp dụng, chứ hoàn toàn không mang hàm ý về đạo đức hay chuyện chăn gối. Hãy cứ nhìn nhận 3 tháng đầu tiên như một "Giai đoạn trăng mật" ngọt ngào, chứ chưa phải là lúc để khẳng định chắc nịch: "À, mình hiểu rõ người này rồi và tụi mình sẽ cưới nhau thôi". Chắc chắn sẽ là một quyết định mạo hiểm nếu bạn vội vã bước vào một kỳ trăng mật hôn nhân thực sự, hoặc tự khóa mình vào một cam kết trăm năm ngay trong 90 ngày đầu tiên. Thay vào đó, hãy dùng khoảng thời gian này để giữ cho mình lòng hiếu kỳ và tiếp tục cùng nhau khám phá thế giới của đối phương.
Những điều nên và không nên trước cột mốc 90 ngày
Vậy cụ thể, bạn không nên làm gì trước khi bước qua lăng kính 90 ngày này? Câu trả lời phần lớn nằm ở chính những vết dấu trong quá khứ của bạn. Nếu bạn nhận ra mình thường dễ đánh mất lý trí và sự tỉnh táo sau khi có những gần gũi xác thịt, thì có lẽ hãy chậm lại một chút trong chuyện gối chăn cho đến khi thực sự thấu hiểu đối phương. Nếu bạn là người luôn thấy khó khăn để buông tay một ai đó một khi đã xác định mối quan hệ chính thức, bất kể người đó có tệ với bạn đến nhường nào, thì việc trì hoãn lời thề nguyện "chỉ riêng mình nhau" là điều vô cùng cần thiết. Và trong mọi hoàn cảnh, việc trò chuyện một cách chân thành, cởi mở với đối phương luôn là chiếc chìa khóa vàng, để họ có thể thấu cảm được những suy tư cũng như động lực bên trong bạn.
Nhìn chung, hãy xem quy tắc 90 ngày trong hẹn hò giống như một lời nhắc nhở dịu dàng hơn là một điều luật khắt khe. Đó là lời nhắc rằng trong 3 tháng đầu tiên, bạn có thể vẫn đang chìm đắm trong một cơn say mộng mị, nơi bạn chưa thực sự biết rõ người bên cạnh mình là ai, bản thân mình đang thực sự suy nghĩ và cảm nhận điều gì, và liệu hai tâm hồn này có thực sự nên gắn kết với nhau cho đến tận cùng thời gian, hay chỉ đến thứ Hai tuần tới.
Tác giả: Bruce Y. Lee M.D., M.B.A. | Psychology Today

