Nỗi kinh hoàng của tình yêu

noi-kinh-hoang-cua-tinh-yeu

Nghe có vẻ kỳ lạ khi gắn một từ như thế với tình yêu.

Nghe có vẻ kỳ lạ khi gắn một từ như thế với tình yêu. Bởi lẽ, tình yêu, nhất là ở những ngày đầu, dường như chỉ toàn ngọt ngào, nâng đỡ, hân hoan và biết ơn. Vậy mà ta lại đem một từ phảng phất sắc màu Gothic đặt vào nơi lẽ ra chỉ có dịu dàng và chở che, gợi lên nỗi sợ quen thuộc về sự thân mật, thứ vẫn lẩn khuất ngay cả trong những mối tình hiền hòa nhất?

Thế nhưng, với bất kỳ ai từng trải, cách nói ấy không hề lạc chỗ. Con đường ngắn nhất dẫn đến rối loạn tinh thần, suy sụp và hoang mang thường đi qua cánh cổng ngây thơ của tình yêu. Cách nhanh nhất để làm hỏng cuộc đời mình là cưới nhầm người (thực ra, chẳng có ai là “đúng” tuyệt đối). Chính ở đây, ta bắt đầu đánh mất sự tự tin, làm tan vỡ niềm tin vào người khác, nghi ngờ cảm nhận về thực tại, và rồi đổ bệnh nặng nề.

Photo by Clément Proust on Pexels

Khi tình yêu làm ta tan vỡ

Dĩ nhiên, tình yêu có sự ngọt ngào, nhưng chính điều đó lại là nguồn cơn của bao rắc rối. Nó yêu cầu ta cởi bỏ những lớp phòng vệ quen thuộc; khiến cả những con người vốn sắc sảo, thực tế cũng phải gấp lại sự hoài nghi của mình. Và rồi, nó bắt đầu tung ra những bất ngờ.

Yêu là đánh mất quyền kiểm soát. Nếu họ nhận một công việc ở nơi khác thì sao? Nếu họ bỗng nhớ lại người cũ (đáng ghét mà quyến rũ lạ lùng) thì sao? Họ có một chiếc điện thoại. Chỉ cần một khoảnh khắc là đủ để họ chợt nhận ra mình cần nhiều tự do hơn — hoặc, trời ơi, nhiều “niềm vui” hơn.

Ở đây, chẳng có và cũng không nên có lời nào quá trấn an. Nếu an toàn vẫn là ưu tiên số một, tốt hơn hết ta nên ở yên trong nhà. Điều tốt nhất có thể làm là cảm thông thật nhiều với những nỗi sợ ấy. Nếu ta đang yêu đúng cách, nó hẳn phải đáng sợ; ta sẽ ngủ ít hơn một chút. Một viên gạch có thể rơi trúng họ. Họ có thể trượt chân ở mép sân ga. Sẽ có người ra đi trước; nỗi tang tóc đã được nhào trộn sẵn ngay từ đầu. Và còn tệ hơn cả cái chết (gần như thế) là những đổi thay trong lòng được nói ra bằng giọng dịu dàng: “Em yêu anh rất nhiều, chỉ là dạo này…” Ta không thể xích họ lại, nhưng hãy thừa nhận rằng, ngay cả một cái đầu tỉnh táo cũng có lúc thấy đó không hẳn là ý nghĩ tồi tệ, nếu xét cho cùng.

Đây có lẽ là lá thư chân thật mà ta muốn gửi cho người mình thương vào những ngày đầu: Cảm ơn em rất nhiều vì đã bước vào cuộc đời anh. Anh đang tận hưởng niềm vui to lớn khi có em ở đây; cảm giác ấy khiến anh vừa hạnh phúc vừa hoảng sợ. Em tuyệt vời lắm; và có một phần trong anh đang tìm lý do để bỏ chạy…
(Đừng gửi bức thư ấy.)

Sống chung với nỗi sợ thân mật

Cách tốt nhất để đi qua nỗi lo lắng là chấp nhận một góc nhìn u tối: Anh có thể mất em, và điều đó có thể chấp nhận được. Hãy để ý cụm từ yếu ớt ấy: không phải là “ổn đẹp”, “tuyệt vời” hay “một cơ hội để học hỏi”, mà chỉ vừa đủ chấp nhận được, tức là ta sẽ suy sụp ít nhất bằng một nửa thời gian của mối quan hệ. Nếu là năm năm, ta sẽ khóc hai năm rưỡi; nếu là mười năm, thì cứ thế mà nhân lên. Đó là một quãng thời gian dài mà ta đang đem cầm cố.

Có lẽ, cách nói tử tế nhất là thế này: hiếm khi con người chết vì tan vỡ trái tim. Và hãy nhớ lời Seneca: Có gì mà phải khóc cho từng phần của đời sống? Cả cuộc đời này đều đáng để rơi lệ.

Ta sẽ không bao giờ trả cho tình yêu cái giá xứng đáng nếu cứ phủ nhận rủi ro, nhưng ta cũng sẽ u ám không cần thiết nếu ám ảnh rằng nó có thể giết chết mình. Thật sự là không. Hoặc chí ít, rất hiếm khi. Và nỗi sợ thân mật dù dễ hiểu, cũng không nhất thiết phải chi phối toàn bộ hành trình của tình yêu.

Nguồn: THE TERROR OF LOVE | The School Of Life

---

The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam
menu
menu