Sáu quả hồng

sau-qua-hong

Nhưng bi kịch nằm ở chỗ: ta hầu như chẳng còn nhận ra giá trị của bất cứ điều gì mình có.

Mọi thứ giờ đây đều trở nên dồi dào, mọi thứ đều trong tầm tay; ta có thể có nông sản từ bốn phương trời. Trái cây được chở bằng máy bay từ khắp nơi, kể cả hồng, thứ quả khi chín có vị ngọt đậm như mật, thịt mềm mịn như mơ và lớp vỏ giống như táo.

Nhưng bi kịch nằm ở chỗ: ta hầu như chẳng còn nhận ra giá trị của bất cứ điều gì mình có. Phật giáo nhắm thẳng vào sự vội vã và thờ ơ của chúng ta. Khi không biết trân trọng những gì đang ở trước mắt, ta trở nên tham lam và bất mãn hơn rất nhiều so với mức cần thiết. Ta mơ về danh tiếng và địa vị cao sang. Ta gọi hoàn cảnh của mình là chật hẹp và tẻ nhạt; trong thực tế, ta chưa từng thực sự công bằng với chính nó. Ta tìm kiếm một thế giới tốt đẹp hơn, mà chưa hề chịu dừng lại để nhìn kỹ thế giới đang nằm ngay trong tay mình. Nếu có thể mở to mắt ra, ta sẽ thấy biết bao vũ trụ đang ở ngay trước mặt.

Vị thiền sư Phật giáo Trung Hoa (trong Phật giáo, không ai chỉ đơn thuần là một “nghệ sĩ”) Muqi Fachang đã hoàn thành bức họa sáu quả hồng của mình vào giữa thế kỷ mười ba. Những ai đồng cảm với giáo lý của ông từ đó đến nay vẫn lặng lẽ ngắm nhìn chúng, nhất là sau khi tác phẩm được đưa tới Nhật Bản năm 1606 và được đặt ở vị trí trang trọng trong một thiền đường của chùa Daitoku-ji tại Kyoto.

Muqi Fachang, Sáu quả hồng, thế kỷ 13

Thoạt nhìn, dường như chẳng có gì đặc biệt ở những quả hồng ấy, và chính điều đó mới là mấu chốt. Những ai lúc nào cũng vội, những người rốt cuộc không thể nhận ra hay rút ra giá trị từ bất cứ điều gì, sẽ lướt qua chúng nhanh như họ lướt qua bao thứ khác trong đời. Muqi đang cố làm chậm lại ánh nhìn nôn nóng của ta. Ông chủ ý làm trống trải khung cảnh thị giác và đặt những tạo vật khiêm nhường này của thiên nhiên ngay trước mặt ta để mời gọi sự chiêm niệm, vừa như thách thức ta hãy bỏ qua chúng, lại vừa bằng tất cả sức mạnh của nghệ thuật, khẩn khoản van xin ta đừng làm vậy.

Những người gìn giữ bức tranh ở Kyoto theo truyền thống thường đề nghị ta dừng lại nhìn tác phẩm ít nhất ba phút: nghe thôi đã thấy thật dài. Nhưng khi chấp nhận thử thách ấy, sau chừng ba mươi giây đầu, hơi thở ta có thể chậm lại và ta bắt đầu nhận ra có biết bao điều đáng trân trọng. Mỗi quả hồng, dù “giống nhau” từ xa, dần hiện ra khác biệt về kích thước, hình dáng và sắc màu. Điều ta thoạt đầu tưởng là y hệt nhau nay bộc lộ đầy những khác biệt tinh tế. Mỗi quả hồng, giờ ta mới thấy, đều riêng biệt như một đứa con đối với cha mẹ của mình.

Điều Muqi mời gọi chúng ta làm với những trái hồng, ta có thể áp dụng cho cả thế giới rộng lớn hơn: ta có thể nhìn lại lần thứ hai, lần thứ ba những ổ bánh mì, những đám mây, những viên đá lát đường, những cuốn sách trên kệ, những ngọn cỏ và quan trọng nhất, chính con người với nhau. Một khi đã học được cách tìm ra giá trị từ những thứ rẻ tiền, ta sẽ không bao giờ nghèo, dù bề ngoài giàu hay nghèo đến đâu, và ta cũng sẽ không bao giờ chán chường, dù cuộc sống có trở nên yên ắng đến mức nào. Những quả hồng ấy, với tất cả sự khiêm nhường, đang làm cho chúng ta một công việc lớn lao: chúng đang chỉ cho ta con đường dẫn đến tự do.

Nguồn: SIX PERSIMMONS | The School Of Life

---

The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam

https://s.shopee.vn/2Vl62V5ryY

menu
menu