Sự cần thiết của thành thật trong những buổi hẹn hò đầu tiên

Một trong những ưu tiên hàng đầu của bất kỳ ai trong buổi hẹn hò đầu tiên – thường là trong bữa tối – chính là cố gắng tỏ ra mình thật “bình thường”.
Đó là lý do khi được hỏi: “Cuối tuần bạn thường làm gì?”, người ta thường trả lời: “Ồ, không làm gì nhiều, có thể làm vườn, gặp bạn bè hoặc tập thể dục.” Họ sẽ không kể về những ngày cuối tuần nằm dài trên sàn phòng ngủ, khóc nức nở vì cảm giác lạc lõng và buồn bã, hay việc cần vài viên thuốc an thần mới mong có thể chợp mắt.
Hoặc khi được hỏi về mong muốn trong mối quan hệ, họ sẽ nói: “Tôi đang tìm một mối quan hệ ổn định và nghiêm túc.” Thay vì thú nhận rằng một phần nào đó trong con người họ – phần mà họ cũng không hiểu nổi – lại có xu hướng phá nát những cam kết nghiêm túc vì những cơn say mê ngắn ngủi với những người xa lạ.
Hoặc khi được hỏi về tình cũ, họ sẽ nói: “Mối quan hệ đó đã kết thúc từ lâu, tôi hoàn toàn vượt qua rồi.” Mà không tiết lộ rằng chỉ mới chiều nay họ còn trò chuyện với người yêu cũ và thỉnh thoảng trong vài tâm trạng, họ lại mong muốn quay lại với người ấy.
Photo by Igor Starkov on Unsplash
Sự cẩn thận trong việc chỉnh sửa sự thật có thể mang lại kết quả. Rất nhiều mối quan hệ đã bắt đầu nhờ kỹ năng “tô vẽ” bản thân một cách khéo léo. Những cặp đôi nắm tay nhau rời khỏi nhà hàng, mối quan hệ có cơ hội được vun đắp. Nhưng sự tô điểm cho một vẻ ngoài bình thường, trong khi bản chất lại vô cùng phức tạp, chỉ là một thảm họa đang chờ thời cơ bùng nổ. Không mất nhiều thời gian để sự thật phức tạp dần bộc lộ – và khi đó, cú sốc của người còn lại sẽ càng lớn, bởi họ chưa từng được chuẩn bị tinh thần cho những điều ấy.
Thời gian sẽ cho thấy ta phải vật lộn với những cơn trầm cảm nặng nề, cần thuốc để vượt qua. Rằng ta có những mâu thuẫn sâu sắc với tình yêu, thậm chí cảm thấy buồn nôn khi đối mặt với sự dịu dàng và ân cần. Rằng ta vẫn dựa dẫm vào người yêu cũ để trốn tránh nỗi sợ hãi về sự thân mật trong mối quan hệ mới. Những điều đó không thể bị lờ đi hay xóa nhòa.
Mọi chuyện thật phức tạp, nhưng có lẽ nơi dành cho những mâu thuẫn này là ở giai đoạn đầu của mối quan hệ – chứ không phải sau năm tháng dài cả hai đều cố gắng đóng vai một phiên bản “lạc quan” của chính mình, để rồi sự kỳ lạ âm ỉ bắt đầu rỉ ra một cách không báo trước.
Chúng ta cần chấp nhận rằng, với sự thành thật, số lượng những buổi hẹn hò tiếp tục tiến xa sẽ giảm đi đáng kể. Nhưng ít nhất, những mối quan hệ tiến triển sẽ được xây dựng trên nền tảng vững chắc.
Trong một thế giới hẹn hò bớt hời hợt hơn, hai người có thể vào một thời điểm nào đó trong bữa ăn đầu tiên thẳng thắn hỏi: “Giờ hãy nói cho tôi biết, những mặt tồi tệ thật sự của bạn là gì?” Và dành không gian để cả hai chia sẻ chân thành – với sự khoan dung và rộng lượng, như trong phòng trị liệu tâm lý.
Biết được sự thật nghĩa là ta có quyền lựa chọn. Ta sẽ không phải ngồi trong xe trên đường về nhà với hai hành khách: một là “phiên bản bình thường” của đối phương mà ta muốn ở bên, và hai là “bóng tối phức tạp” của họ, kẻ chỉ đang chờ cơ hội để gây náo loạn.
Không ai có thể trưởng thành mà không mang trong mình vài phần rắc rối. Và nơi dành cho những điều đó, chính là lúc món tráng miệng được mang ra trong buổi hẹn đầu, chứ không phải vài tháng hay vài năm sau.
Bắt đầu một mối quan hệ bằng những lời nói dối có thiện ý là điều quá dễ dàng. Nhưng tình yêu trưởng thành và tử tế duy nhất chính là tình yêu mà cả hai có đủ dũng khí để được hiểu rõ về nhau – và đủ chân thành để mang đến cho người kia một tấm bản đồ trọn vẹn về bản thân mình.
Nguồn: THE NEED FOR HONESTY ON EARLY DATES - The School Of Life