Thiền Định Trước Giấc Ngủ

Hãy tạm rời khỏi dòng chảy thường nhật, nhắm mắt lại và tự hỏi bản thân:
Để nuôi dưỡng sự tự nhận thức sâu sắc hơn, ta nên dành thời gian cho sự chiêm nghiệm vào hai thời điểm lý tưởng nhất: đêm muộn, trước khi chìm vào giấc ngủ, và sáng sớm, trước khi bắt đầu một ngày mới. Khi căn phòng – và cả thế giới – trở nên tĩnh lặng, ta có cơ hội chạm vào những tầng cảm xúc chân thật nhất, những điều thường bị chôn vùi dưới bộn bề lo toan và những âm thanh không ngừng của cuộc sống.
Hãy tạm rời khỏi dòng chảy thường nhật, nhắm mắt lại và tự hỏi bản thân:
Lúc này, điều gì đang thực sự khiến ta lo lắng?
Hãy để câu hỏi ấy vang lên trong tâm trí, để ý nghĩa sâu xa của nó từ từ hiện ra. Và rồi, ta có thể sẽ nhận ra một nỗi đau quen thuộc, một điều vẫn luôn ở đó nhưng ta chưa từng dám đối diện – giống như ánh mắt bối rối của một con rùa nép mình dưới gầm xe hay một con cáo co ro trong góc vườn.
Rồi ta tiếp tục tự vấn:
- Ai đã làm tổn thương ta?
- Ta thực sự khao khát điều gì?
- Điều gì là tệ hại?
- Điều gì vẫn còn tốt đẹp?
- Ta nên làm gì?
Những câu hỏi này vừa bao la, vừa giản dị. Có thể chỉ cần vài phút để trả lời, nhưng trên hành trình ấy, ta có thể bắt gặp những sự thật quan trọng mà mình đã lãng quên từ lâu.
Tâm trí con người không phải lúc nào cũng tự hiển lộ trước chính nó. Đôi khi, ta mải miết chạy suốt ngày này qua tháng khác, tháng này qua năm khác, mà chẳng hề dừng lại để tự hỏi: ta thực sự nghĩ gì, cảm thấy gì?
Mỗi ngày, ta cần dành ra một khoảng thời gian nhỏ nhưng an toàn, nơi ta có thể lắng lại, định hướng lại bản thân, và đổi sự hoang mang lo lắng lấy một sự nhận thức dịu dàng và rộng mở hơn với chính mình.
Photo by Yohann LIBOT on Unsplash
Nguồn: A BEDTIME MEDITATION | The School Of Life