Thôi ghì gối nén lòng trước những nghĩ suy phiền muộn

thoi-ghi-goi-nen-long-truoc-nhung-nghi-suy-phien-muon

Sự chữa lành chỉ thực sự bắt đầu khi bạn thôi can thiệp và để hệ thần kinh được tự do làm công việc của nó.

NHỮNG ĐIỂM CỐT YẾU

  • Suy nghĩ chỉ là tấm gương phản chiếu và chịu sự chi phối từ thế giới sinh lý bên trong ta. Khi cơ thể rơi vào trạng thái căng thẳng, tự khắc những dòng tư duy tiêu cực, bất an sẽ trỗi dậy.
  • Những phương pháp tự lực (self-help) thời thượng thường phản tác dụng. Chúng vô tình bắt cơ thể luôn phải gồng mình dè chừng trước những mối đe dọa vô hình.
  • Hãy lắng dịu lại và nuôi dưỡng một cảm giác an yên sâu thẳm. Khi ấy, cơ thể bạn sẽ tự biết cách chữa lành những tổn thương.
  • Đừng chật vật đấu tranh với suy nghĩ của chính mình; thay vào đó, hãy tưới tẩm cho những niềm vui. Giống như chú sâu nhỏ, rồi bạn cũng sẽ hóa thân thành cánh bướm rạng rỡ đến diệu kỳ.

Càng gồng mình chống lại những suy nghĩ bất an, tiếng vang của chúng trong tâm trí bạn lại càng trở nên dữ dội. Khoa học não bộ đã mở ra cho chúng ta một lối đi khác. Hãy thả lỏng và để cơ thể được làm điều mà nó vốn dĩ thông thạo nhất – đó là tự chữa lành.

Mới đây, nhà báo Benoit Denizet-Lewis đã khép lại bài tùy bút về sự tự chuyển hóa trên tờ New York Times bằng một bức tranh khắc họa đầy hóm hỉnh: Một chú bướm kiêu hãnh nhìn xuống chú sâu nhỏ, buông lời khuyên bảo với vẻ trịnh trọng của một kẻ vừa mới có được đôi cánh: "Cốt lõi là, cậu phải thực sự khát khao thay đổi."

Cái nực cười ở đây, như Denizet-Lewis đã chỉ ra, quá đỗi rõ ràng. Sự lột xác của một chú sâu chẳng liên quan gì đến cái gọi là "khát khao". Nó thuận theo tự nhiên mà trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất của chính mình. Nói một cách khác: Cơ thể bạn thừa hiểu cách để chữa lành, miễn là bạn học được cách thôi đứng cản đường nó.

Sau hơn ba mươi năm làm bác sĩ phẫu thuật cột sống, tôi đã chứng kiến chính nghịch lý này cướp đi cơ hội hồi phục của biết bao người. Không phải vì họ chưa đủ cố gắng, mà vì họ đã quá gồng mình, nhưng lại dốc sức hoàn toàn sai hướng.

Image: PeopleImages/Shutterstock

Cạm bẫy vô hình

Phần lớn những người tìm đến tôi với những nỗi đau dai dẳng cả về thể xác lẫn tâm hồn đều là những "chiến binh". Họ không hề cam chịu; họ mổ xẻ từng dòng suy nghĩ, cố gạt đi những góc tối tăm nhất, lật tung từng trang sách và thử qua mọi phương thức. Họ làm tất cả những gì ngành công nghiệp tự lực khuyên bảo, để rồi đổi lại, tình trạng ngày một tồi tệ hơn.

Trong những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời khi phải vật lộn với cơn đau, tôi từng là một kẻ "nghiện những khoảnh khắc thức tỉnh". Tôi điên cuồng lao đi tìm một câu trả lời cho cuộc đời mình. Chỉ đến khi hoàn toàn vụn vỡ và đứng mấp mé bên bờ vực tự sát, tôi mới chịu buông tay, và chính lúc ấy, sự chữa lành mới bắt đầu thức giấc. Bạn không cần phải nếm trải tận cùng đau khổ như thế mới có thể chuyển hóa. Tôi đã chứng kiến hàng trăm bệnh nhân hồi sinh một cách sâu sắc với những năm tháng bớt ngột ngạt và đớn đau hơn nhiều.

Chẳng có phép màu huyền bí nào ở đây cả; tất cả đều vận hành theo một cơ chế sinh học thuần túy. Cơ thể bạn sẽ rệu rã và kiệt quệ dưới những áp lực triền miên; nó chỉ có thể tự sửa chữa và tái tạo khi chúng ta thực sự cảm thấy an toàn. Nhưng việc suốt ngày nháo nhác đi tìm một "liều thuốc sửa chữa" để rồi chuốc lấy thất vọng sẽ chẳng bao giờ mang lại cho bạn cảm giác an yên ấy.

Các nghiên cứu khoa học đã đồng nhất chỉ ra rằng: Càng mải miết theo đuổi hạnh phúc, người ta lại càng chuốc lấy muộn phiền. Khi chúng ta cố ép mình phải đạt được một trạng thái tích cực, bộ não sẽ tự động rà soát và phóng đại khoảng cách giữa thực tại phũ phàng với cái đích mà ta ao ước. Sự rà soát ấy vô tình phát ra một tín hiệu cảnh báo nguy hiểm. Và khi hệ thần kinh bị giam cầm trong trạng thái phòng thủ trước mối đe dọa, cơ thể sẽ hoàn toàn đóng băng khả năng tự chữa lành.

Ngành công nghiệp tự lực bấy lâu nay vẫn dựa trên một tiền đề rằng: Sự chuyển hóa là quả ngọt của ý chí, chỉ cần có phương pháp đúng đắn, đủ nỗ lực và đủ thấu suốt bản thân, bạn có thể dùng tư duy để xoay chuyển cuộc đời. Thế nhưng, tiền đề ấy đã hiểu sai sự thật cơ bản nhất của tạo hóa con người: Cơ thể bạn chưa bao giờ chờ đợi sự cho phép của bạn để được chữa lành. Nó chỉ đang kiên nhẫn chờ đợi một cảm giác An Toàn thực sự mà thôi.

Tổ ong vò vẽ

Hãy thử hình dung bộ não và hệ thần kinh của bạn giống như một tổ ong vò vẽ. Nỗi lo âu, cơn giận dữ, vòng xoáy tủi hổ, cùng những dòng suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại khiến bạn trằn trọc lúc ba giờ sáng chính là những chú ong. Chúng thực chất là những tín hiệu sinh tồn tự động được tạo ra bởi hệ thần kinh, đang thực hiện chính xác nhiệm vụ mà tạo hóa đã ban tặng: cảnh báo bạn trước một mối đe dọa.

Bi kịch chỉ thực sự bắt đầu khi bạn lầm tưởng những tín hiệu cảnh báo ấy chính là vấn đề cần giải quyết. Mỗi nỗ lực nhằm đè nén, mổ xẻ, tranh luận hay dùng thuốc để dập tắt những suy nghĩ đó chẳng khác nào hành động chọc giận bầy ong. Chúng sẽ trở nên điên cuồng và lao ra tấn công dữ dội hơn. Hệ thần kinh của bạn lập tức ghi nhận phản ứng chống trả đó như một mối nguy hại mới, từ đó tiếp tục phóng ra thêm nhiều tín hiệu cảnh báo, kích hoạt một vòng lặp hỗn loạn không hồi kết.

Những liệu pháp trò chuyện đôi khi vô tình khơi đi khơi lại nội dung của những suy nghĩ đau lòng ấy. Mọi biện pháp can thiệp nhằm van nài hay ép buộc bầy ong phải dịu xuống để chui ngược vào tổ đều trở nên vô hiệu. Chìa khóa thực sự nằm ở chỗ: Hãy thôi lay chuyển cái tổ ong ấy. Chỉ khi đó, bầy ong mới có thể tự lắng dịu và bình yên trở về nhà.

Những con người tử tế, luôn sống đầy trách nhiệm và thiện lương lại thường là những người phải vật lộn khổ sở nhất với các suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại. Bởi họ quá khát khao một cuộc sống tốt đẹp, nên họ lại càng dốc sức chiến đấu ngoan cường hơn mỗi khi tiếng chuông báo động vang lên. Thế nhưng, ra sức đập phá chiếc chuông báo cháy đâu có nghĩa là bạn đang dập tắt ngọn lửa.

Điều cơ thể vốn dĩ luôn thấu hiểu

Từ hơn mười lăm năm chìm đắm trong vực thẳm của lo âu, giận dữ và những suy nghĩ ám ảnh bủa vây, tôi đã nhận ra một điều: Cơ thể (bao gồm cả bộ não của bạn) vốn dĩ đã luôn biết cách tự chữa lành. Thuận theo tự nhiên, cơ thể con người luôn không ngừng tái tạo và sửa chữa những tổn thương, nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra khi nó được đặt trong một trạng thái an yên đủ lâu. Dẫu vậy, trong cuộc sống, lúc nào cũng sẽ có một mức độ cảnh giác nhất định tồn tại bên trong ta.

Hệ thần kinh của chúng ta luôn âm thầm và liên tục rà soát môi trường xung quanh một cách vô thức để tìm kiếm các dấu hiệu của sự nguy hiểm hay an toàn. Tiến sĩ Stephen Porges, cha đẻ của Thuyết Đa Dây Thần Kinh Phế Vị, gọi quá trình này là neuroception (nhận thức thần kinh). Khi quá trình này phát hiện ra một mối đe dọa, cơ thể sẽ lập tức kích hoạt trạng thái báo động. Các hormone căng thẳng và các phân tử gây viêm sẽ tràn ngập hệ thống, kích thích phản ứng viêm để phòng vệ trước nguy cơ nhiễm trùng. Dòng máu được điều hướng dồn về phía các cơ bắp. Vùng não suy nghĩ lý tính bị thu hẹp lại. Đây chính là trạng thái "sinh lý học phòng thủ", và nó hoàn toàn đi ngược lại với sự chữa lành.

Ngược lại, khi nhận thức thần kinh ghi nhận sự an toàn, một kịch bản hoàn toàn khác sẽ diễn ra. Trạng thái phòng vệ buông xuống. Dòng máu tươi mát chảy ngược về vỏ não trước trán. Tính mềm dẻo của thần kinh (neuroplasticity), khả năng tự tái cấu trúc vật lý của bộ não, được đánh thức. Và rồi, sự chữa lành tự khắc hiển hiện, không phải như một mệnh lệnh từ ý chí gượng ép, mà là một sự nảy nở tự nhiên. Cơ thể sẽ làm điều mà nó luôn có thể làm, miễn là được đặt vào một môi trường phù hợp.

Tôi đã tận mắt chứng kiến điều này ngay tại phòng khám của mình. Những bệnh nhân từng phải chịu đựng những cơn đau dai dẳng suốt nhiều năm trời, những người đã thử qua mọi phương thức cứu chữa, bỗng một ngày hoàn toàn dứt bỏ được triệu chứng, không phải sau một ca phẫu thuật mới hay một loại thuốc tốt hơn, mà là sau khi họ học được cách thôi phát ra những tín hiệu đe dọa và bắt đầu gieo vào lòng những mầm mống của sự an yên. Hiểu một cách thực tế nhất, họ đã thôi không còn lay chuyển tổ ong vò vẽ nữa.

Từ phản kháng đến kiến tạo

Sự chuyển dịch này không phải là sự cam chịu thụ động. Nó cũng không phải là sự buông xuôi. Đó là một hành động chuẩn xác hơn nhiều: dịch chuyển tâm điểm chú ý ra khỏi những rắc rối và hướng về cuộc sống mà bạn hằng mong ước.

Tính mềm dẻo của thần kinh vận hành theo cả hai chiều. Bộ não của bạn sẽ nở hoa ở nơi mà tâm trí bạn hướng đến. Nếu bạn cứ chăm chăm vào các triệu chứng, mổ xẻ, sợ hãi và chiến đấu với chúng, các mạch thần kinh xung quanh vết thương đó sẽ càng hằn sâu thêm. Những lối mòn tư duy tiêu cực lặp đi lặp lại lại càng bám rễ dính chặt.

Nhưng khi bạn chủ động lựa chọn sự kết nối, lòng hiếu kỳ, sức sáng tạo và niềm vui, những mạch thần kinh mới sẽ bắt đầu thành hình. Những lối mòn phản kháng cũ kỹ sẽ dần teo tóp và tiêu biến vì không còn được ngó ngàng tới.

Đây hoàn toàn không phải là lối tư duy tích cực sáo rỗng. Đây là sinh học thuần túy. Bộ não của bạn vào ngày mai được nhào nặn bởi chính những gì bạn tập trung vào ngày hôm nay. Nó được tạo nên từ việc kiên trì đưa ra những lựa chọn tốt lành mỗi ngày. Triết lý này thực ra đã tồn tại suốt hàng thiên niên kỷ qua, mà tư tưởng của Chủ nghĩa Khắc kỷ từ 2.000 năm trước là một minh chứng rõ nét.

Hãy chiêm nghiệm xem điều này có ý nghĩa gì trong thực tế cuộc sống: Chữa lành không phải là một phép tính trừ. Bạn không trở nên tốt hơn bằng cách cố gắng bóc tách những điều tồi tệ. Bạn chữa lành bằng cách gieo mầm và xây dựng một điều gì đó mới mẻ và bằng cách vỗ về để hệ thần kinh chậm rãi cảm nhận được rằng, chiếc tổ bấy lâu nay đã bình yên, không còn bị ai quấy phá nữa.

Bài học từ chú sâu nhỏ

Chú sâu không dùng tư duy để cố biến mình thành một cánh bướm. Nó không cần phải gồng mình nỗ lực hơn. Nó chẳng cần tham gia thêm một khóa học chữa lành nào, cũng không cần tối ưu hóa chiến lược lột xác của bản thân. Việc duy nhất nó làm là tự nguyện nép mình, thuận theo một dòng chảy vốn đã tuôn chảy từ bên trong, một tiến trình hiển nhiên sẽ xảy ra khi gặp được những điều kiện phù hợp.

Đây chính là điều tôi hằng mong mỏi các bệnh nhân của mình thấu hiểu, và cũng là sự thật mà ngành công nghiệp tự lực không bao giờ dám nói với họ: Bạn chẳng thể nào tự "sửa chữa" được chính mình. Nhưng bạn hoàn toàn có thể tạo ra một mảnh đất lành để cơ thể tự hồi sinh.

Hãy thôi chật vật chiến đấu với bóng đêm. Thay vào đó, hãy thắp lên một ngọn đèn. Chú sâu nhỏ có thể hóa thân thành cánh bướm rạng rỡ hay không, tất cả phụ thuộc vào việc cơ thể nó đang ngập tràn cảm giác sợ hãi hay an yên. Và việc của bạn, là học cách tìm thấy chiếc công tắc ấy cho riêng mình.

References

  1. Denizet-Lewis, Benoit, Change Doesn’t Happen the Way You Think. New York Times, April 5th, 2026.
  2. Wegner, Daniel. The Seed of Our Undoing. Psychological Science Agenda, (1999); pp 10-11.
  3. Stephen W. Porges, The Polyvagal Theory: Phylogenetic Substrates of a Social Nervous System, International Journal of Psychophysiology 42, no. 2 (2001): 123–46, https://doi.org/10.1016/S0167-8760(01)00162-3.
  4. Epictetus and Sharon Lebell. The Art of Living. HarperOne (2007); New York, NY.

Về Tác giả

David Hanscom là một bác sĩ phẫu thuật cột sống chuyên khoa chỉnh hình. Hiện nay, ông dành trọn tâm huyết cho việc giảng dạy các phương pháp giải tỏa những nỗi đau dai dẳng cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cuốn sách mới nhất của ông mang tên Lắng dịu thân tâm, Khơi nguồn chữa lành: Vượt qua Đau đớn, Lo âu, Giận dữ và Những suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại (Tựa gốc: Calm Your Body, Heal Your Mind: Transcending Pain, Anxiety, Anger, and Repetitive Unwanted Thoughts).

Nguồn: Stop Fighting Unwanted Thoughts | Psychology Today

menu
menu