Vì sao chúng ta yêu những chú gấu bông

vi-sao-chung-ta-yeu-nhung-chu-gau-bong

Chúng tôi tụ họp tại The School of Life để bàn luận về một điều tưởng chừng lạ lùng: những chú gấu bông của mình.

Một nhóm chúng tôi – những người từng có mối gắn bó sâu sắc với gấu bông từ thuở bé – muốn hiểu vì sao. Vì sao lại yêu thương đến vậy? Vì sao chỉ là chú gấu ấy, mà không phải một món đồ chơi nào khác?

Câu trả lời dần hiện ra, vừa lặng lẽ vừa xót xa: trẻ con thường dành rất nhiều tình cảm cho gấu bông khi xung quanh chúng thiếu vắng tình yêu thương theo một cách nào đó.

Những đứa trẻ lớn lên trong những gia đình thật sự đủ đầy về mặt tình cảm hiếm khi quá gắn bó với gấu bông—bởi chúng đã có con người bên cạnh. Và ngược lại, sự thiếu thốn càng lớn, tình yêu dành cho gấu bông càng mãnh liệt.

Chúng tôi trầm trồ trước sự diệu kỳ trong tâm trí của trẻ thơ. Khi không nhận đủ tình yêu từ người lớn, một đứa trẻ sẽ dồn tất cả những tình cảm đó vào một sinh vật mềm mại. Nó sẽ vô thức cảm nhận khoảng trống trong tâm hồn mình, rồi gửi gắm tình yêu vào một vật vô tri—và từ đó, tự phản chiếu yêu thương trở lại chính mình.

Chúng tôi cũng nhận ra sự chọn lựa không hề ngẫu nhiên: một cậu bé thiếu vắng cha có thể tìm đến một chú chuột nhỏ để vỗ về như một người cha. Một cô bé thiếu những cái ôm sẽ chọn một chú thỏ thật êm ái để có thể ôm ấp mỗi ngày. Điều đó khiến chúng tôi liên tưởng đến tôn giáo—cách con người tạo ra những vị thần để lấp đầy khoảng trống của đời sống trần gian. Những chú gấu bông của chúng tôi cũng là những vị thần nhỏ bé như thế. Và chúng xứng đáng có những ngôi đền của riêng mình.

Ban đầu, ai cũng có chút ngại ngùng khi nói về tình yêu thời thơ ấu của mình giữa chốn đông người. Nhưng đến cuối buổi trò chuyện, chúng tôi cảm thấy như vừa chia sẻ một phần quan trọng trong “tín ngưỡng riêng” của mỗi người—và đều mong có thể gặp lại nhau lần nữa.

Nguồn: The School Of Life

menu
menu