Rèn luyện tốc độ ra đi
Phần lớn những cuộc bàn luận về các mối quan hệ đều xoay quanh tầm quan trọng của việc nhận diện càng sớm càng tốt những “lá cờ đỏ” quen thuộc
Phần lớn những cuộc bàn luận về các mối quan hệ đều xoay quanh tầm quan trọng của việc nhận diện càng sớm càng tốt những “lá cờ đỏ” quen thuộc, những dấu hiệu báo trước rằng một sự gắn bó nào đó rồi sẽ trở nên bất khả thi hoặc đầy khó khăn. Họ có biết xin lỗi không? Họ có cư xử lịch thiệp không? Họ phản ứng thế nào trước bất đồng?
Việc dò xét này rất dễ trở nên gây nghiện. Ý nghĩ rằng ta có thể, thông qua những câu hỏi tinh tế và quan sát sắc sảo, loại bỏ hoặc ít nhất giảm thiểu rủi ro của tình yêu quả thật vô cùng hấp dẫn. Giá như ta từng có trong tay những công cụ đúng đắn, có lẽ ta đã tự cứu mình khỏi nhiều năm đau khổ bên cạnh người cũ méo mó này hay người cũ khiếm khuyết kia.
Tuy vậy, dù nỗ lực đến đâu, ngay cả khi đã làm tất cả để nhận diện mọi “lá cờ đỏ” quan trọng, ta vẫn phải chấp nhận một sự thật kém tươi sáng hơn. Chúng ta không bao giờ, dù thiện chí đến mấy, có thể nhìn thấy trước toàn bộ những rủi ro mà một mối quan hệ mang lại. Sẽ luôn có những động lực tâm lý được che giấu khéo léo sau vẻ dịu dàng, chỉ chờ hoàn cảnh thích hợp mới lộ diện. Ta có thể thẳng thắn trao đổi với người sắp bước vào đời mình mọi điều ta coi trọng (giao tiếp rõ ràng, sự trung thực, v.v.), vậy mà cuối cùng họ vẫn làm ta thất vọng đúng vào những điểm ta đã từng nhấn mạnh.

Photo by Manel D.Y on Unsplash
Khi nào nên rời bỏ một mối quan hệ
Thay vì tuyệt vọng, ta nên dồn tâm sức cho một chiến lược khác: rời đi thật nhanh khi rắc rối bắt đầu xuất hiện. Nhiều người đã trải qua hàng năm, thậm chí hàng chục năm, trong những cuộc hôn nhân hay mối quan hệ không hạnh phúc, khi nhìn lại đều thừa nhận rằng họ có lẽ đã cảm thấy có vấn đề ngay trong năm đầu tiên, thậm chí chỉ sau ba tháng, hay ngay từ tuần thứ hai. Người kia tỏ ra cứng đầu, chuyện chăn gối có gì đó không ổn, tin nhắn thì lúc có lúc không. Nhưng họ để cho sự lạc quan, sự lười biếng, nỗi sợ hãi và cảm tính làm lu mờ phán đoán. Họ nhìn vào những gì mình đã đầu tư (một cuối tuần ở Ibiza, một chuyến đi Na Uy) mà quên mất kho báu lớn hơn nhiều sẽ bị đánh mất nếu tiếp tục ở lại. Nỗi sợ mãnh liệt rằng mình đã “phí thời gian” lại chính là thứ kéo họ lún sâu vào một sự lãng phí thời gian khổng lồ hơn nữa.
Can đảm ra đi từ sớm
Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho một triết lý khẩn trương và dứt khoát hơn. Ngay khi xuất hiện dấu hiệu nghiêm trọng đầu tiên (hoặc ít nhất là dấu hiệu thứ ba hay thứ tư), mỗi khi ta gặp một người luôn đẩy lỗi cho người khác, ngừng chịu trách nhiệm, không thể gọi tên điều đang làm họ bất ổn, bỗng dưng biến mất không lý do chính đáng, ta cần sẵn sàng làm điều vừa ngược đời vừa cần thiết nhất: rời đi. Rời xa một người mà ở nhiều mặt họ vẫn rất đáng quý; rời xa một người vẫn tốt hơn hai tá người ta từng hẹn hò; rời xa một người có đôi mắt đẹp và một tâm hồn nhạy cảm với âm nhạc hay nghệ thuật. Ta nên chân thành cảm ơn họ vì đã có mặt trong đời mình, và ra đi ngay lập tức.
Thật ra, bất kỳ ai cũng có thể bước vào một mối quan hệ tồi tệ; gần như không thể loại bỏ hoàn toàn rủi ro ấy. Sức khỏe tinh thần được thể hiện ở khả năng nhận ra khi nào cần rời bỏ một mối quan hệ, và có thể ra đi sớm nhất có thể.
Nguồn: WORKING ON THE SPEED OF AN EXIT | The School Of Life
.png)
