Vì sao bạn nên kết hôn gần như ngay lập tức

vi-sao-ban-nen-ket-hon-gan-nhu-ngay-lap-tuc

Hiện tượng hẹn hò quá lâu trước khi kết hôn

Một trong những điều về thế giới của chúng ta có lẽ sẽ khiến một người tiền hiện đại, nếu được phép trở về bằng phép màu, kinh ngạc nhất, chính là việc chúng ta mất quá nhiều thời gian để cân nhắc và lựa chọn bạn đời. Hiện tượng hẹn hò quá lâu trước khi kết hôn hẳn sẽ đặc biệt xa lạ đối với họ.

Trong gần như tất cả các xã hội từng tồn tại, khoảng thời gian giữa lúc lần đầu tiên nhìn thấy người bạn đời tương lai và lúc quyết định gắn bó với họ thường vô cùng ngắn ngủi. Ở xứ Sumeria, chỉ cần một buổi ra mắt; tại Athens cổ đại, nam nữ trẻ tuổi có lẽ gặp nhau ba lần trước khi mọi sắp đặt được hoàn tất; còn trong đế chế Inca, có khi người ta thậm chí chưa từng đứng chung một không gian với người sẽ trở thành vợ hay chồng mình trước ngày cưới.

Hãy so sánh điều ấy với cách chúng ta sống hôm nay. Chúng ta đi thật chậm. Thường thì người ta hẹn hò không ràng buộc trong sáu tháng, rồi quyết định chỉ gặp riêng nhau thêm một năm rưỡi, sau đó có thể dọn về sống chung và tiếp tục “thử xem sao” bốn hay năm năm nữa, trước khi hoặc là cuối cùng đính hôn, hoặc là phát hiện rằng rốt cuộc hai người không thật sự hợp, có lẽ chỉ vì khác nhau đôi chút về chính trị, hay bất đồng trong chuyện bày biện nhà cửa, hoặc gu giải trí.

Photo by Tom Pumford on Unsplash

Sự hòa hợp hay sự cam kết

Ở trung tâm của sự khác biệt giữa thái độ tiền hiện đại và cách nghĩ của chúng ta hôm nay là hai quan niệm trái ngược về điều gì làm nên một mối quan hệ bền vững.

Chúng ta ngầm tin rằng đó là sự hòa hợp; còn họ tin chắc rằng đó là sự cam kết.

Nâng đỡ toàn bộ quan niệm lãng mạn hiện đại về tình yêu là niềm tin bền chặt rằng thành phần quan trọng nhất của một mối quan hệ vận hành tốt chính là sự tương hợp bẩm sinh – một sự đồng điệu sẵn có của hai tâm hồn, khiến ta có cảm giác như đã từng gặp nhau đâu đó, có lẽ trong một kiếp trước. Ta tin rằng mình phải gặp rất nhiều người, thử rất lâu, bởi chỉ như thế ta mới biết mình có thực sự tìm đúng “tri kỷ” hay không. Có khi phải ăn chung một trăm tám mươi bữa sáng mới hiểu được cách trò chuyện của hai người có hòa hợp; cần hai mươi ba chuyến nghỉ ngắn mới đánh giá nổi cách người kia thu xếp hành lý và giữ giờ giấc; thậm chí chỉ sau khi ngủ với bảy mươi sáu người khác nhau, ta mới dám chắc rằng mình có thật sự thỏa mãn với đời sống chăn gối cùng một người cụ thể hay không.

Vì sao hẹn hò quá lâu trước hôn nhân có thể là một sai lầm

Tổ tiên chúng ta thì không nghĩ như vậy. Họ tin rằng sự hòa hợp là thứ cần được tạo nên, chứ không phải thứ để đi tìm. Với họ, điều quan trọng nhất cho thành công của một mối quan hệ là mong muốn làm cho nó thành công. Cam kết đứng trước, còn mọi sự tương hợp bẩm sinh chỉ đứng rất xa phía sau. Gần như không quan trọng ta cưới ai; điều quan trọng hơn là ta thật sự muốn kết hôn. Chỉ cần những nét chính ổn thỏa (đúng giới, đúng tuổi, v.v.), phần còn lại có thể và sẽ dần dần được sắp xếp, bằng ý chí và sự tận tâm. Chính ý định ấy, hơn bất kỳ sự song sinh tâm hồn bẩm sinh nào, có lẽ chỉ là tưởng tượng, sẽ khiến hai người sau một cuộc cãi vã lại quay về để tiếp tục đối thoại. Sẽ khiến họ gác lại những mong muốn bộc phát vì lợi ích chung của đôi lứa. Sẽ khiến họ nỗ lực hết lần này đến lần khác để hiểu xem thế giới trông như thế nào qua đôi mắt của người kia. Trong cái nhìn của người xưa, sự hòa hợp là thành quả của tình yêu; nó không phải, và không bao giờ có thể là, điều kiện tiên quyết của tình yêu.

Học cách sống cùng khác biệt

Chúng ta không nhất thiết phải rập khuôn theo tiền lệ lịch sử trong từng chi tiết, nhưng vẫn có thể phần nào lấy đó làm nguồn cảm hứng. Ta có thể nhận ra rằng ước muốn thật sự được kết hôn, rốt cuộc, có thể là một trong những yếu tố quyết định mức độ thành công của một cuộc hôn nhân. Chỉ cần ta và người bạn đời đồng thuận ở điểm này, thì rất nhiều khác biệt tất yếu sẽ nảy sinh giữa hai người cũng không nhất thiết phải trở thành không thể vượt qua. Trong quan niệm tiền hiện đại rằng rắc rối là điều tự nhiên và chính đáng, ta tìm thấy một cách dễ chịu hơn để diễn giải những bất hòa. Chính việc cùng nhau xử lý khác biệt mới làm nên một mối quan hệ; nó không nhất thiết phải được xem như một chướng ngại nghiêm trọng cần vượt qua trước khi tình yêu có thể bắt đầu.

Bất cứ ai ta gặp cũng sẽ hơi “sai” một chút; tổ tiên chúng ta hiểu điều này rõ hơn chúng ta. Không ai có thể thấu hiểu ta hoàn toàn bằng trực giác; ai cũng sẽ có vài gu thẩm mỹ rất kém duyên. Nhưng chẳng điều nào trong số ấy nhất thiết phải là tai họa. Ta không cần phải là cùng một con người bị tách ra lúc mới sinh; ta không cần phải hòa nhịp tinh thần tuyệt đối; điều duy nhất thật sự cần là ta tha thiết, rất tha thiết, muốn ở bên ai đó. Phần còn lại đều (gần như) chỉ là chi tiết.

Với cách hiểu ấy, có lẽ cũng không quá điên rồ nếu ta hẹn hò ba lần với một người rồi, không cần ồn ào, bắt đầu âm thầm tính chuyện hôn nhân. Khi ta hiểu rằng chính cam kết mới là điều cốt lõi, mọi chi tiết khác đều có thể xoay xở.  Có lẽ chúng ta đã phóng đại tầm quan trọng của việc tìm cho ra “đúng người”, và vì hẹn hò quá lâu trước hôn nhân, đã đánh giá quá thấp sức mạnh của mong muốn làm cho một mối quan hệ, bất kỳ mối quan hệ nào, trở nên bền vững. 

Nguồn: WHY YOU SHOULD GET MARRIED ALMOST AT ONCE | The School Of Life

---

The School of Life là một tổ chức quốc tế do Alain de Botton sáng lập, với sứ mệnh nuôi dưỡng trí tuệ cảm xúc và giúp con người hiểu mình, chữa lành và sống sâu sắc hơn. Thông qua những bài viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, họ chạm đến nỗi niềm con người, từ lo âu, cô đơn đến tình yêu và bản ngã, bằng sự cảm thông và ngôn từ đầy chữa lành. Không chỉ là nơi để đọc, đây còn là không gian để suy ngẫm, được nâng đỡ và học cách sống tử tế hơn với chính mình. Mời bạn tìm đọc bộ sách The school of life đã được xuất bản tại Việt Nam
menu
menu